Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trời mưa nên người đặt đồ ăn rất đông. Lộ Nhân Giai bắt đầu làm từ buổi trưa, suốt cả buổi chiều, ứng dụng liên tục báo đơn mới, gần như không có lúc nào nghỉ.
Mãi đến khi trời sập tối, xe điện hết sạch pin, cô mới được giải phóng khỏi đống đơn hàng vô tận đó, lê cái thân xác rã rời về nhà trọ.
Bận rộn cả buổi, cô cứ ngỡ hôm nay chắc chắn kiếm được bộn tiền. Về nhà mở ứng dụng kiểm tra thì... ôi thôi, đơn thì chạy nhiều thật đấy, nhưng có hai đơn do không quen đường nên bị quá giờ. Hai đơn đó bị hệ thống khấu trừ 40% phí giao hàng, trong đó có một vị khách cực kỳ khó tính còn tặng cho cô một cái đánh giá xấu.
Lộ Nhân Giai không biết thế giới trước khi xuyên không quy định thế nào, nhưng ở dị giới này, shipper bị đánh giá xấu là một chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Lần đầu tiên, hệ thống sẽ niệm tình bạn là người mới mà giơ cao đánh khẽ, không xử phạt. Nhưng từ lần thứ hai trở đi, shipper nhận đánh giá xấu sẽ bị trừ một khoản lương lớn, tính ra là coi như làm không công cả buổi chiều.
Quyền được miễn phạt một lần của Lộ Nhân Giai đã dùng hết trong vụ cướp xe ngày hôm qua rồi. Đánh giá xấu hôm nay khiến cô bị trừ mất 45 tệ, tổng thu nhập ngày hôm nay sụt giảm thê thảm, chỉ còn lại vỏn vẹn 116 tệ.
A a a, cái thu nhập này, thà đi bán ô còn sướng hơn!
Sự chênh lệch thành quả giữa buổi sáng và buổi chiều quá lớn khiến Lộ Nhân Giai mất cân bằng tâm lý, tức đến mức chẳng buồn ngủ nữa.
Cô mở giá sách trong đầu ra, tìm cuốn “Trò chơi đoạt tình của thiếu gia ngông cuồng” vừa mở khóa. Với thái độ nghiêm túc như đang làm nghiên cứu khoa học, cô thức đêm đọc đi đọc lại cuốn truyện mấy lần, vừa đọc vừa xoẹt xoẹt ghi chép vào giấy.
Đúng như tiêu đề phản ánh, cuốn sách mới này cũng kể về một câu chuyện tình yêu cẩu huyết vô cùng. Nam nữ chính của câu chuyện chính là Thịnh tổng - Thịnh Kiêu và cô thực tập sinh ngành luật tên Tô Noãn Noãn mà cô gặp ban ngày.
Hai người gặp nhau lần đầu trên một bàn tiệc rượu.
Lúc đó Tô Noãn Noãn vẫn là sinh viên năm cuối khoa luật. Bạn thân của cô vì còn non nớt, bị một tên thiếu gia nhà giàu dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ đến bàn tiệc để tiếp rượu dưới danh nghĩa yêu đương.
Tham gia bữa tiệc toàn là những cậu ấm có quyền có thế. Bọn họ ép cô bạn thân phải mời rượu cuồng thiếu Thịnh Kiêu lừng lẫy trong giới. Cô bạn sợ hãi, vào nhà vệ sinh gọi điện cầu cứu Tô Noãn Noãn, người luôn có tinh thần chính nghĩa ngút trời.
Và rồi Thịnh Kiêu đã được Tô Noãn Noãn dùng rượu vang rửa mặt ngay tại chỗ.
[Qua làn rượu vang đỏ thẫm đang chảy xuống, Thịnh Kiêu không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm cô gái đang làm loạn bàn tiệc kia.
Chưa từng có ai dám ra tay với anh, chứ đừng nói là một người phụ nữ!
Đáng lẽ phải cảm thấy phẫn nộ, lập tức phản kích để cô ta biết tay, nhưng sao thế này? Tại sao chỉ vừa chạm vào đôi mắt trong trẻo mà quật cường ấy, bụng dưới của anh bỗng dâng lên một luồng nhiệt nóng rực.
Luồng nhiệt mãnh liệt thiêu đốt khiến nhịp thở của anh trở nên nóng bỏng, lý trí sụp đổ, chỉ còn một ý nghĩ cuộn trào trong não. Chết tiệt, anh vậy mà lại có phản ứng với con nhóc này!...]
Lộ Nhân Giai xem đoạn gặp gỡ lỗi thời này với vẻ mặt ngu người.
Sau sự kiện hắt rượu, Thịnh Kiêu bắt đầu để tâm đến người phụ nữ đặc biệt Tô Noãn Noãn này. Nghe ngóng được cô vào thực tập tại một văn phòng luật, gã dùng danh nghĩa thuê tư vấn pháp lý để bê cả Tô Noãn Noãn lẫn thầy cô về công ty mình, đồng thời nhân cơ hội đó triển khai chiến dịch theo đuổi nhiệt tình.
Tiếc là Tô Noãn Noãn có ấn tượng cực xấu về gã công tử đào hoa khét tiếng này, trước sự theo đuổi của gã, cô luôn giữ thái độ lạnh lùng. Sau vài lần tỏ tình bị từ chối, Thịnh Kiêu nổi máu tự cao, dồn cô vào gốc cây để cưỡng hôn, chính là cảnh ép vào gốc cây mà Lộ Nhân Giai chứng kiến hôm nay.
Ghi nhớ chỗ này, đoạn này rất quan trọng đấy!
Lộ Nhân Giai xem đến đây mà phấn khích đến mức suýt không thở nổi. Trời đất ơi, đó là chiếc lắc tay vàng nạm kim cương trị giá hơn sáu vạn tệ đấy! Mẫu mới nhất mùa hè năm nay, mới tinh chưa từng đeo!
Đồ tốt như vậy mà Tô Noãn Noãn bảo vứt là vứt, khổ nỗi Thịnh Kiêu lại giàu nứt đố đổ vách, thấy cô vứt quà trước mặt mình cũng chỉ nhẹ nhàng buông một câu: "Nếu đã tặng cho cô rồi thì tùy cô xử lý."
Hai nhân vật chính ai cũng có cái tôi cao ngút trời, chẳng ai thèm nhặt chiếc lắc tay đó cả. Lộ Nhân Giai suy luận logic, trong nguyên tác, chiếc lắc tay đó xác suất cao là sẽ rơi vào túi của nhân viên vệ sinh nào đó.
Nhưng bây giờ, vì cô đã biết trước tình tiết này, thì xin lỗi nhé, cái lộc trời cho to đùng này phải rơi vào túi của Lộ Nhân Giai này rồi!
Hi hi hi...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)