Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 7: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 7: Giao Đồ Ăn

[Nước mưa làm ướt đẫm tóc Lộ Trạch Thiên, men theo những đường nét tuấn tú sâu thẳm trên gương mặt anh trượt xuống, nhưng anh dường như chẳng cảm nhận được gì. Đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, tựa như một con dã thú đang rơi vào cuồng loạn.

“Phùng Tuyết Ngưng, em đúng là người đàn bà lòng dạ sắt đá! Không một tiếng động rời đi, em muốn ép tôi phải lấy mạng ra trả sao?!”

“Buông ra! Đừng có lại gần tôi!”

Lộ Nhân Giai đứng cách đó không xa với vẻ mặt đờ đẫn, cuốn tiểu thuyết trong đầu vẫn đang mở sẵn. Cô vừa quan sát biểu cảm động tác của hai nhân vật chính, vừa thầm phối âm lời thoại và tâm lý cho họ.

Tiểu thuyết dành khá nhiều bút mực cho đoạn này. Theo miêu tả, 5 giây sau, bá tổng sẽ giơ tay gạt lọn tóc mái đang bết nước mưa, "Từng cử động đều tràn đầy sức xâm lược đầy gợi cảm ", 5 giây tiếp theo, gã hơi cúi người, nâng cằm Phùng Tuyết Ngưng lên, ở góc 45 độ nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình, nhìn nhau hơn 10 giây, Lộ Trạch Thiên cuối cùng không chịu nổi vị ngọt chết người ấy, cúi đầu trao một nụ hôn sâu, chặn lại mọi phản kháng và trách móc của nữ chính... A, quả nhiên là hôn nhau rồi.

Thấy thời cơ đã chín muồi, Lộ Nhân Giai đóng trang sách lại, che ô lên, rảo bước tiến về phía hai người đang ôm hôn thắm thiết không rời kia.

"Tiên sinh, mua ô không?" Cô hỏi.

Lộ Trạch Thiên đang mải hôn liền liếc mắt nhìn cô một cái. Có vẻ gã không nhận ra Lộ Nhân Giai, dù sao gương mặt cô cũng giống hệt cái tên, nhạt nhòa đến mức vừa nhìn đã quên. Gã không thèm để ý đến kẻ cầm ô kỳ quặc vừa đột nhiên xuất hiện, hàng mi rủ xuống, ánh nhìn lại tập trung vào Phùng Tuyết Ngưng. Gã nghiêng mặt, đổi tư thế rồi tiếp tục hôn mạnh xuống đôi môi đang khẽ run của nữ chính.

"..."

Í nước miếng, nước miếng hai người kéo sợi luôn rồi kìa!

Nếu là Lộ Nhân Giai trước khi xuyên không, lúc này chắc chắn cô đã xấu hổ đỏ chín mặt mà độn thổ biến mất từ lâu. Nhưng mà, so với việc phải giao tiếp với người khác, rõ ràng nghèo đói còn đáng sợ hơn nhiều!

Cô muốn được ăn kem thỏa thích, muốn được bật máy lạnh thả ga, muốn có một căn nhà của riêng mình!

Xuyên không chưa được bao lâu, dưới áp lực sinh tồn, Lộ Nhân Giai đã bị động khắc phục được tính hướng nội trước đây, giờ đây cô càng có xu hướng lao vùn vụt về phía hội chứng giao tiếp tự tin thái quá.

Lộ Trạch Thiên phớt lờ cô, cô cũng không lùi bước. Gương mặt cô nở nụ cười chuyên nghiệp, vòng sang phía bên kia của tổng tài, tăng âm lượng hỏi tiếp: "Tiên sinh, ngài không cân nhắc mua một chiếc ô sao? Rẻ lắm, chỉ có 100 tệ thôi."

Nụ hôn lại bị gián đoạn, người đàn ông quay sang nhìn cô, đôi lông mày rậm nhíu chặt, lộ rõ vẻ không vui.

Lộ Nhân Giai chẳng sợ cái mặt thối của gã, trước khi Lộ Trạch Thiên kịp mắng mỏ, cô đã tuôn ra một tràng tiếp thị:

"Thấy tiên sinh đây vóc dáng cao lớn, cơ bắp săn chắc thế này, chắc hẳn bình thường rất hay tập gym, dù có dầm chút mưa cũng chẳng thấm vào đâu. Nhưng vợ của ngài thì không có thể chất tốt như ngài đâu. Mùa hè mà bị cảm lạnh là lâu khỏi lắm đấy, ngài không thấy xót vợ mình sao, mua một cái ô che mưa cho phu nhân đi?”

Thực ra cách giải quyết tốt nhất là đừng có đứng ngốc nghếch ở đó dầm mưa, muốn hôn hít gì thì vào trong nhà mà hôn, vừa chẳng cần mua ô lại còn bảo vệ được đôi mắt của người qua đường! Nhưng Lộ Nhân Giai đời nào lại nhắc nhở bọn họ.

Lời nịnh bợ thẳng thừng của kẻ kỳ quặc này khiến sắc mặt Lộ Trạch Thiên dịu lại đôi chút. Đặc biệt là câu "vợ của ngài" khiến trái tim gã xao động, lồng ngực bỗng dâng lên một cảm giác đắc thắng như gió xuân.

"Hừ, cô nói cũng có lý, tôi nên mua cho vợ mình một chiếc ô." Nói đoạn, gã nở nụ cười nửa miệng đầy tà mị, nhìn Phùng Tuyết Ngưng trong lòng. Ánh mắt hai người chạm nhau, má Phùng Tuyết Ngưng đỏ bừng, cô hoảng loạn xoay người xua tay với Lộ Nhân Giai: "Không không không, không phải đâu, tôi và Trạch Thiên vẫn chưa kết hôn..."

"Đồ ngốc này, tuy giờ chưa phải vợ chồng, nhưng anh nghĩ sẽ sớm thôi."

"Anh... anh thật vô lại!"

Phùng Tuyết Ngưng xấu hổ không thôi, giơ nắm đấm nhỏ đấm nhẹ vào ngực tổng tài một cái, sau đó như một con chim cút rúc đầu vào lòng gã, không nói thêm lời nào.

"Hừ... cho tôi một chiếc ô đi." Lộ Trạch Thiên nhìn người phụ nữ thẹn thùng trong lòng mình mà cười tà mị một hồi, sau đó thò tay vào túi lấy ra một vật, đưa đến trước mặt Lộ Nhân Giai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc