Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu hỏi nỗi lo lớn nhất của Lộ Nhân Giai sau khi xuyên không là gì, thì chắc chắn là không kiếm được tiền. Cô xuyên cả thân xác sang, vừa hạ cánh đã là một kẻ không hộ tịch, không nhà, không tiền, không thân phận, không bằng cấp, đúng chuẩn "thanh niên bốn không" của thời đại mới, bị tóm được là bị tống vào đồn vì tội nhập cảnh trái phép ngay.
Sau đó cô gặp vận c*t chó, quen được một tay hacker ngoài vòng pháp luật đang chạy trốn, làm cho cô một bộ giấy tờ thân phận giả, miễn cưỡng coi như có danh tính. Nhưng về bằng cấp thì tên hacker kia dù bị đánh chết cũng không chịu làm, viện cớ sợ cô thể hiện quá ngu gây nghi ngờ rồi liên lụy đến hắn, nói trắng ra là chê tiền ít, không chịu bỏ thêm công sức.
Chỉ bấy nhiêu thôi mà Lộ Nhân Giai đã nợ gã mười vạn tệ, phải trả góp hàng tháng. Nếu làm thêm cái bằng đại học nữa thì chẳng biết nợ nần sẽ chồng chất đến mức nào.
Điều bi ai nhất là ở cái thế giới dị giới cực kỳ giống xã hội hiện đại này, muốn tìm việc tốt thì bằng cấp là tiêu chuẩn cứng. Không có tấm bằng lận lưng, ngay cả đi xin làm nhân viên văn phòng quèn cũng chẳng ai nhận.
Lộ Nhân Giai chỉ có mỗi cái căn cước giả, bằng cấp và hồ sơ nhân sự đều trắng xóa. Sau vô số lần ăn hành, cô đau đớn nhận ra lựa chọn duy nhất hiện tại là lao động chân tay, vừa khổ vừa mệt mà tiền chẳng được bao nhiêu.
Chẳng hạn như giao đồ ăn.
Hôm qua là ngày đầu tiên Lộ Nhân Giai làm shipper.
Cô lái xe điện chạy loăng quăng khắp khu Tây Thành từ sáng sớm đến tối mịt, đơn nào cũng nhận, phơi nắng đến hoa mắt chóng mặt. Về nhà tổng kết lại mới kiếm được 135 tệ.
Tính theo đà này, một tháng cô kiếm được tầm hơn 4.000 tệ, trừ đi tiền phòng, điện nước và ăn uống ba bữa thì còn dư khoảng 2.700 tệ. Trong khi đó, mỗi tháng cô phải trả nợ cho gã hacker 2.500 tệ, nếu không trả đúng hạn, gã sẽ dùng thủ thuật khiến căn cước giả của cô bị vô hiệu. Lộ Nhân Giai không dám mạo hiểm. Vậy là mỗi tháng cô chỉ còn vỏn vẹn 200 tệ để chi tiêu, lỡ ốm đau hay ngã xe một cái là cái sự cân bằng mong manh kia sẽ sụp đổ ngay lập tức...
Ôi, không được, cuộc sống như vậy chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở rồi!
Lộ Nhân Giai chẳng phải thánh nhân gì, cô không chịu nổi kiếp tu khổ hạnh ăn cám nuốt rau mãi được. Thế nên, ngay khi thấy một tia hy vọng, cô đã không nhịn được mà bắt đầu nghiên cứu cách kiếm tiền từ cốt truyện.
Bán ô cho tổng tài chỉ là ý tưởng đầu tiên cô nghĩ ra. Xa hơn nữa, ví dụ như đoạn nam nữ chính đi nghỉ dưỡng ở biệt thự trong núi, nữ chính bị nữ phụ hãm hại lạc vào rừng sâu. Lộ Trạch Thiên sốt ruột như ngồi trên đống lửa, thuê cả đội cứu hộ tìm kiếm ba ngày ba đêm mới tìm được Phùng Tuyết Ngưng mắc kẹt dưới chân núi.
Lộ Nhân Giai nghĩ, nếu mình có thể bám đuôi nam nữ chính đến khu nghỉ dưỡng, rồi tìm thấy Phùng Tuyết Ngưng trước cả đội cứu hộ, chắc chắn sẽ nhận được một khoản hậu hĩnh đúng không? Biết đâu trong lúc cao hứng, vị tổng tài còn tà mị nhướn mày nói với cô: "Cô rất khá, ngày mai đến công ty tôi làm việc đi!".
Nghĩ đến thôi đã thấy hơi phấn khích rồi!
Lộ Nhân Giai ôm gối lăn lộn trên giường cười ngây ngô một hồi. Đang cười, mắt cô chợt trợn tròn, bật dậy ngay tại chỗ, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
Đợi đã, không đúng, có vấn đề rồi!
Cô tuy biết cốt truyện, nhưng không biết thời gian cụ thể nó xảy ra!
Người hay đọc truyện chắc chắn biết, tình tiết tiểu thuyết thường là nhảy cóc. Tác giả thấy đoạn nào mâu thuẫn gay cấn thì mới viết kỹ đoạn đó, truyện ngôn tình cẩu huyết lại càng như vậy. Nếu không, cả một cuốn truyện toàn là nhật ký sinh hoạt bình lặng thì ai mà thèm đọc!
Không chỉ nhảy cóc, mốc thời gian trước mỗi sự kiện cũng thường rất tùy hứng, có khi là "mấy ngày sau", có khi là "vào ngày hôm đó", hoặc "kể từ sau cuộc tranh cãi đêm ấy, đã ba ngày trôi qua"...
Những cách diễn đạt trừu tượng này khiến Lộ Nhân Giai không thể biết chính xác khi nào sự việc sẽ xảy ra, trừ khi cô ngày nào cũng bám đuôi nam nữ chính, theo dõi sát sao mọi hoạt động của họ.
Nhưng cô có làm được không? Cô có dám không? Thế giới này có cảnh sát đấy, nam nữ chính chỉ cần một cuộc điện thoại là tống cô vào đồn ngồi bóc lịch vì tội bám đuôi ngay!
Haiz, xem ra vẫn phải thành thành thật thật đi giao hàng thôi.
Nghĩ đến đây, Lộ Nhân Giai mặt mày ủ rũ, thở dài thườn thượt.
…
Ngày hôm sau, Lộ Nhân Giai vẫn dậy thật sớm như mọi khi.
Mua vội ít đồ ăn lề đường lót dạ, cô đến tiệm đồ cũ hôm trước, bỏ ra 1.200 tệ mua một chiếc xe điện còn mới tầm tám phần. Vì là khách quen vừa mới ghé vài ngày trước nên chủ tiệm còn tặng thêm cho cô một bộ áo mưa.
Mua xe xong, nhân lúc trời còn chưa mưa, cô chạy sang cửa hàng tạp hóa gần đó, mua thêm hai chiếc ô cán dài trong suốt loại đang khuyến mãi 9.9 tệ một chiếc.
Từ sáng sớm, trời đã u ám xám xịt. Đợi đến khi Lộ Nhân Giai dùng định vị tìm được tòa nhà Sở Phong, nơi đặt trụ sở Kim Lộ Thực Nghiệp, giữa đám cao ốc chọc trời, thì trời cũng bắt đầu đổ mưa tầm tã.
Mọi thứ đều khớp hoàn hảo với miêu tả trong truyện khiến Lộ Nhân Giai thêm phần tự tin vào kế hoạch hôm nay.
Cô tìm chỗ đỗ xe đối diện tòa nhà, sau đó che một chiếc ô lên, tay kia cầm chiếc ô còn lại, băng qua đường đến sảnh tòa nhà văn phòng, lén lút đứng rình.
Ở bất cứ thế giới nào, chờ đợi cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ. May mà Phùng Tuyết Ngưng và Lộ Trạch Thiên không để cô phải đợi quá lâu.
Sau khi quanh quẩn ở cửa khoảng mười phút, tiếng giày cao gót nện xuống sàn vội vã vang lên từ phía sau. Lộ Nhân Giai như có linh cảm, quay đầu lại nhìn thì thấy ngay đóa tiểu bạch hoa thanh thuần Phùng Tuyết Ngưng ngày hôm qua. Cô ấy đang đỏ hoe mắt, bước chân lảo đảo chạy ra khỏi thang máy.
Trong lòng cô ấy ôm một chiếc thùng giấy nhỏ đựng đầy đồ dùng văn phòng, gương mặt tiều tụy, mắt nhòa lệ. Cô ấy cố kìm nén tiếng nức nở, nét mặt quật cường bước ra khỏi cửa lớn, lao thẳng thân hình mỏng manh vào làn mưa xối xả, quần áo trên người nhanh chóng ướt đẫm một mảng lớn.
Ngay sát phía sau Phùng Tuyết Ngưng, một chiếc thang máy khác cũng nhanh chóng dừng lại ở tầng trệt.
Như một phân cảnh trong phim kinh dị, Lộ Nhân Giai thấy từ khe cửa thang máy đang mở ra, đột ngột thò ra một bàn tay thon dài.
"Tuyết Ngưng, không, đừng đi!"
Cửa thang máy mở toang, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest màu xám bạc, tóc vuốt keo chỉnh tề không một sợi rối, vội vã lao ra ngoài, vừa hò hét vừa đuổi theo Phùng Tuyết Ngưng, không phải tổng tài Lộ Trạch Thiên thì còn ai vào đây nữa?!
Lúc này đang là giờ cao điểm buổi sáng, người qua lại dưới tòa nhà văn phòng rất đông. Màn rượt đuổi của nam nữ chính gây ra tiếng động khá lớn, nhưng kỳ lạ là những nhân viên văn phòng đi ngang qua đều coi như không thấy gì, chỉ cắm đầu đi làm việc của mình, đến một cái liếc mắt cũng lười trao, thái độ vô cùng thản nhiên.
"..." Là do cô làm quá lên hay là cái thế giới này có vấn đề nhỉ? Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mỗi cô là thích hóng biến thôi sao?
Lộ Nhân Giai hoang mang nghiêng đầu, vừa quay lại đã thấy dưới màn mưa trắng xóa, tổng tài Lộ Trạch Thiên đã đuổi kịp và tóm chặt lấy cổ tay Phùng Tuyết Ngưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)