Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 18: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 18: Giao Đồ Ăn

Thế là, sau khi kết thúc buổi nằm vùng buổi sáng, cô không về khu Tây Thành mà ở lại trung tâm thành phố, tìm một quán gà rán lấp đầy bụng, kiên nhẫn đợi đến khi tòa nhà Sở Phong hết giờ nghỉ trưa rồi gọi điện cho HR.

Mười phút sau, Lộ Nhân Giai ngồi trong văn phòng A101, điền vào một tờ khai thông tin cơ bản rất đơn giản, rồi trả lời thêm hai câu hỏi của HR. Đối phương thấy cô nói năng rõ ràng, viết chữ trôi chảy, đến cả bằng tốt nghiệp tiểu học cũng không thèm hỏi (thông thường cũng chẳng ai hỏi cái đó), liền hài lòng gật đầu.

"Sáng mai cô đến bệnh viện X khám sức khỏe nhé, chỉ cần kết quả không có vấn đề gì là cô có thể đến ký hợp đồng rồi."

"Vâng, cảm ơn chị."

Lộ Nhân Giai cúi người cảm ơn, sau khi ra khỏi phòng thì xoa xoa bụng, chắc do trưa nay uống nhiều Coca quá nên hơi đầy bụng, cô không vội rời đi mà theo biển chỉ dẫn trên tường đi vào nhà vệ sinh của tòa nhà.

"Chị Lý, nghe nói vừa có người đến ứng tuyển lao công à?"

"Đúng vậy... Chỉ hy vọng người mới đến hôm nay có thể làm lâu hơn một chút." Chị Lý cũng thở dài.

Hai người họ sau đó tán gẫu thêm mấy chuyện không đâu. Lộ Nhân Giai kiên nhẫn đợi cho đến khi họ đi vệ sinh xong, tiếng bước chân mất hút cuối hành lang, cô mới như tên trộm chui ra khỏi nhà vệ sinh.

Chậc, hèn gì HR sốt sắng thế, vừa nghe cô ứng tuyển là gọi đến ngay, hóa ra còn có ẩn tình này... Chỉ là như vậy cô phải đánh giá lại xem công việc lao công này có hố không, chứ không lý nào người ta đang làm yên lành lại đột nhiên xin nghỉ hết như vậy.

Là bị nguyền rủa, tòa nhà có ma? Hay là do con người gây ra?

Cũng không trách Lộ Nhân Giai nghĩ nhiều, ai bảo cô xuyên vào một thế giới tiểu thuyết tổng hợp chứ! Cô không chắc những tiểu thuyết mình đã mở khóa là tất cả hay chưa, hiện giờ đến cả dị năng cô cũng có rồi, cảm giác xuất hiện thêm mấy thứ linh dị ma quái cũng không phải là không thể. Trời ạ, đừng có thế nhé, cô sợ ma lắm!

Với muôn vàn nghi ngờ và lo âu, sau khi về nhà, Lộ Nhân Giai còn chẳng thèm đi giao hàng, dành cả buổi chiều để lướt các diễn đàn và hội nhóm địa phương, hy vọng tìm được thông tin gì hữu ích, tiếc là chẳng thu hoạch được gì.

Thế là sang ngày thứ hai, cô suy đi tính lại, cuối cùng vẫn đi khám sức khỏe tại bệnh viện X như đã hẹn.

Khám sức khỏe kết thúc rất nhanh. Để không bỏ lỡ tình tiết truyện có thể xảy ra, hôm nay Lộ Nhân Giai cũng phải đến tầng 22 nằm vùng.

Nhớ đến chế độ đăng ký phiền phức của tòa nhà, cô chạy đến quán trà sữa ven đường mua hai ly trà sữa, rồi mang đến toà nhà Sở Phong, mặt dày gọi điện cho trợ lý Hách.

"Lộ tiểu thư đúng không? Tôi biết rồi, cô đợi dưới lầu một lát, tôi xuống ngay."

Mới chỉ báo tên thôi, còn chưa nói chuyện gì, Hách Liên đã đoán trước được ý định của cô và chủ động ra tay giúp đỡ.

Thế là Lộ Nhân Giai xách trà sữa chờ dưới lầu một lát. Khoảng chưa đầy năm phút, bóng dáng cao ráo của trợ lý Hách đã xuất hiện ở cửa thang máy đi xuống.

Anh dẫn Lộ Nhân Giai đến quầy lễ tân đăng ký, hai người một trước một sau bước vào thang máy.

Lộ Nhân Giai không muốn làm mất quá nhiều thời gian của trợ lý Hách. Vừa hay trong thang máy không có người ngoài, cô nhân lúc thang máy đang đi lên liền cầu cứu chàng thanh niên: "Trợ lý Hách, là thế này. Gần đây tôi đang cân nhắc đổi việc, công việc mới cũng nhắm được rồi, chính là làm lao công ở tòa nhà Sở Phong này, nhưng mà hôm qua tôi vô tình nghe được một chuyện..."

Cô thuật lại y xì đúc những gì nghe được trong nhà vệ sinh cho Hách Liên nghe, ánh mắt quan sát kỹ biểu cảm của anh, thấy anh khi nghe đến chuyện lao công thường làm không bền thì không hề lộ vẻ ngạc nhiên, cô lập tức đoán ra trợ lý Hách cũng biết chuyện này.

Tốt lắm, xem ra có kịch hay để đào rồi!

Trong lòng cô thầm giơ ngón cái, nhớ ra mình có mua trà sữa cho Hách Liên, liền vội vàng giơ lên trước mặt anh để ghi điểm thiện cảm: "Đúng rồi, trợ lý Hách, để cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi, tôi đặc biệt mua trà sữa cho anh đây, hương vị y hệt loại anh gọi ở quán PoPo lần trước, anh nhất định phải nhận đấy nhé."

"Cho tôi sao?"

"Vâng vâng!"

Trợ lý Hách nhận lấy ly trà sữa, áp lớp vỏ cốc lành lạnh vào má, đuôi mắt cong lên, nở một nụ cười ấm áp như nắng xuân: "Cảm ơn cô, đây là lần đầu tiên tôi nhận được món quà như thế này, tôi vui lắm."

Nhìn chàng thanh niên ôm ly trà sữa tỏa ra sự hạnh phúc và mãn nguyện, Lộ Nhân Giai cũng tự nhiên thấy vui lây.

Quả nhiên, chọn bạn mà chơi thì phải chọn những người có thể phản hồi tích cực và mang lại giá trị cảm xúc lớn như trợ lý Hách. Rõ ràng chỉ là một ly trà sữa hơn hai mươi tệ, vậy mà anh cứ như nhận được báu vật hiếm có trên đời vậy. Niềm vui sướng phát ra từ tận đáy lòng đó, chân thành và thuần khiết, cực kỳ có sức lan tỏa, là thứ không tài nào giả tạo được.

Anh ấy dễ thỏa mãn quá đi... Ầy, thật là đáng yêu mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc