Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Bíp bíp."
Chiếc điện thoại trên mặt bàn rung lên hai cái, cắt đứt dòng hồi tưởng của Lộ Nhân Giai.
Cô mở khóa màn hình, thấy Linh đã trả lời tin nhắn.
Đọc nguyên tác tiểu thuyết, rõ ràng ở giai đoạn này, nhân mã của nam chính Lệ Quyết đang lần theo manh mối lùng sục khắp trời cuối đất, từng bước ép sát. Linh vì muốn che giấu hành tung mà đã phải đưa Kiều Hinh thay đổi mấy địa điểm ẩn náu rồi, vậy mà vào miệng anh ta lại biến thành không cần lo lắng.
Cô rất hiểu tâm lý trọng sĩ diện của phái nam, nhưng đôi khi cứ cố gồng chẳng được ích gì, ngược lại tỏ ra yếu thế một chút mới có thể khơi dậy lòng trắc ẩn và sự thương xót của phụ nữ chứ.
Về điểm này, Linh thực sự kém xa tên nam chính tra nam Lệ Quyết. Nhìn người ta mà xem, lúc cần không làm người thì không làm người, lúc cần bán thảm thì bán thảm, trước sau chênh lệch cực lớn, thậm chí còn bẻ cong cả tam quan của nữ chính. Với kiểu hành động không cần mặt mũi đó, hắn không thành công thì ai thành công?!
Ầy, nói thật lòng, giữa Lệ Quyết và Linh, cô hy vọng Kiều Hinh chọn Linh hơn. Hy vọng anh ta có thể mạnh mẽ lên một chút, đừng để như trong tiểu thuyết trở thành kẻ thua cuộc trong tình cảm...
Nghĩ đến đây, Lộ Nhân Giai thở dài, quay sang tìm một đống bài viết kiểu: "8 kỹ năng nhanh chóng chiếm trọn trái tim phụ nữ", "Đọc thuộc lòng tâm lý học tình yêu giúp bạn giải mã mật mã trái tim"... rồi hào phóng chia sẻ cho Linh. Kết quả đối phương chẳng những không cảm kích mà còn gửi lại một chuỗi dấu ba chấm.
"..."
Lại còn ba chấm, ba chấm cái đầu anh ấy! Gửi cho thì lo mà đọc mà học đi! Anh tưởng kiếm bạn gái dễ lắm à? Với tư cách là người chị ngoài cuộc, tôi chỉ có thể giúp đến đây thôi, đoạn đường còn lại anh tự cố gắng đi nha...
Lộ Nhân Giai cảm thấy cạn lời, tặc lưỡi tắt điện thoại, thu hồi tâm trí khỏi những việc không liên quan, bắt đầu lo lắng cho cuộc đời của mình.
Trước khi xuyên không, cô làm việc tại một doanh nghiệp tầm trung, phụ trách kế toán chi phí trong phòng tài chính, có kinh nghiệm phong phú trong việc đi vệ sinh giờ hành chính, đối phó với kiểm toán và kỹ năng lướt sóng trong giờ làm. Tuy chính sách thuế ở hai thế giới có thể khác biệt, nhưng lý thuyết tài chính kế toán cơ bản là tương đồng. Lộ Nhân Giai tự tin với bản lĩnh của mình, chỉ cần ứng tuyển thành công vào một doanh nghiệp địa phương, cô sẽ nhanh chóng thích nghi được với công việc tài chính ở đây.
Tiếc là tiền đề để thực hiện ý tưởng này là phải có sự giúp đỡ của hacker Linh để làm giả bằng cấp và chứng chỉ hành nghề. Không có mấy thứ đó, chẳng doanh nghiệp nào chịu thuê một kẻ mù chữ như cô làm kế toán cả.
Giờ đây, Linh đang bận đối phó với Lệ Quyết, không có tâm trí giúp cô làm đồ giả. Lộ Nhân Giai là người từ nơi khác đến, cũng không có nhiều kênh để tiếp cận các dịch vụ mờ ám tương tự, vì vậy cô chỉ đành đổi tư duy.
Muốn tìm việc ở tòa nhà Sở Phong, ngoài vào doanh nghiệp làm thuê thì còn một con đường nữa: ứng tuyển vào ban quản lý tòa nhà hoặc nhân viên hậu cần, ví dụ như bảo vệ, lễ tân, hay là... lao công?!
Đúng rồi, lao công!
Công việc này vừa không cần bằng cấp, lại không có địa điểm làm việc cố định, đầu vào thấp, độ khó công việc thấp, đi lại tự do, cực kỳ phù hợp với nhu cầu nằm vùng của cô. Theo một nghĩa nào đó, thậm chí nó còn hợp hơn cả việc làm kế toán ngồi lì trong văn phòng nữa!
Hắc, trước đây là do cô thiển cận quá, suýt thì quên mất điểm này...
Lộ Nhân Giai xoa cằm, suy nghĩ nghiêm túc một hồi, phát hiện chỉ cần vượt qua được rào cản tâm lý của bản thân thì công việc lao công ở tòa nhà này thực sự rất tốt.
Nội dung công việc là dọn dẹp vệ sinh, dọn xong khu vực phụ trách là có thể tìm chỗ nghỉ ngơi, lười biếng, địa điểm làm việc ở trong nhà, không nắng không mưa, mùa hè được hưởng điều hòa mát rượi, độ tự do cao, dù giữa chừng có lén chạy lên vườn treo nằm vùng một lúc cũng rất khó bị phát hiện...
Vậy bây giờ chỉ còn một vấn đề then chốt: Ban quản lý tòa nhà Sở Phong có đang tuyển lao công không?
Lộ Nhân Giai bật điện thoại, mở ứng dụng tìm việc lên lọc một hồi, phát hiện ra là có tuyển thật, lại còn tuyển thường xuyên nữa chứ.
Hắc, cơ hội đến rồi đây!
Dù sao rảnh cũng là rảnh, Lộ Nhân Giai dứt khoát nhắn tin cho HR trên ứng dụng, hỏi về yêu cầu cụ thể đối với nhân viên lao công.
[Cô có ý định ứng tuyển vị trí lao công của công ty chúng tôi sao?]
[Công ty tôi tuyển lao công làm việc lâu dài, yêu cầu như sau: Học vấn tốt nghiệp tiểu học trở lên, sức khỏe tốt, chịu được vất vả, có trách nhiệm và ý thức phục vụ, phục tùng quản lý, dưới 65 tuổi. Lương 4000-5000 tệ, thời gian làm việc: Ngày thường từ 9:00 sáng đến 6:00 tối, nghỉ trưa một tiếng, nghỉ cuối tuần.]
[Nếu cô có ý định có thể mang theo căn cước đến phòng A101 tầng 1 tòa nhà Sở Phong để trao đổi cụ thể. Địa chỉ: XXXXX, liên hệ: XXXX, nhớ gọi điện cho tôi trước khi đến nhé.]
Đối phương biết Lộ Nhân Giai muốn ứng tuyển lao công thì tỏ ra rất kích động, lập tức gửi liền ba tin nhắn.
Lộ Nhân Giai nhìn mà bật cười, trùng hợp ghê, cô đang ngồi ngay trong tòa nhà Sở Phong đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)