Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 19: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 19: Giao Đồ Ăn

Trợ lý Hách ôm ly trà sữa vui vẻ một hồi lâu, trước ánh mắt tò mò của cô, anh đã vui vẻ giải đáp thắc mắc.

"Về việc nhân viên lao công ở tòa nhà thường xuyên nghỉ việc, tôi có một người bạn làm việc tại bộ phận quản lý tòa nhà Sở Phong, anh ấy từng kể cho tôi một vài thông tin, có lẽ sẽ giúp ích được cho cô, Lộ tiểu thư có biết những tầng nào trong tòa nhà có tỷ lệ lao công nghỉ việc cao nhất không?"

Trước khi trả lời, anh còn cố ý lấp lửng. Lộ Nhân Giai dĩ nhiên là không biết rồi.

"Nếu tôi nhớ không lầm, vài năm trước là tầng 7, tầng 16 và tầng 26. Đến mấy năm gần đây, nhân sự ở ba tầng đó dần ổn định, nhưng thay vào đó, lao công phụ trách tầng 11, tầng 24, tầng 38 và tầng 39 lại đột nhiên bắt đầu xin nghỉ việc liên tục."

"Có nguyên nhân gì không... Nhắc mới nhớ, tầng 39 hình như là địa bàn của Kim Lộ Thực Nghiệp nhỉ." Một tia sáng lóe lên trong đầu, Lộ Nhân Giai thoáng lướt qua một ý nghĩ, nhưng nó biến mất quá nhanh khiến cô không kịp nắm bắt.

Trợ lý Hách gật đầu: "Đúng vậy, tầng 39 chính là khu văn phòng của Kim Lộ Thực Nghiệp chúng tôi. Công ty ở tầng 11 là Khoa Kỹ Cố Thị, tầng 24 thuộc về Truyền Thông Thần Tinh, còn tầng 38 thì chủ nhân của nó chắc Lộ tiểu thư cũng từng nghe danh, chính là Địa ốc Hâm Nguyên, tổng tài là Thịnh tổng."

Lộ Trạch Thiên và Thịnh tổng!

Khoa Kỹ Cố Thị và Truyền Thông Thần Tinh thì tạm gác lại, chứ tổng tài của hai doanh nghiệp kia thì Lộ Nhân Giai quá quen thuộc rồi.

Có phải là trùng hợp không, tại sao cứ đúng vào tầng của mấy tên nam chính tiểu thuyết này thì lao công lại dễ nghỉ việc nhất chứ...

Cô cúi mắt, lộ vẻ suy tư. Hách Liên đứng bên cạnh thấy vậy thì khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khó nhận ra.

"Lộ tiểu thư, cô có hứng thú với công việc lao công ở tòa nhà Sở Phong sao?" Anh đột nhiên hỏi.

"Đúng vậy."

"Bên trong tòa nhà thực chất có một diễn đàn nội bộ, cần có mã nhân viên mới vào được. Nếu cô muốn biết chuyện gì, có thể đăng nhập bằng tài khoản của tôi xem thử, có lẽ sẽ có bất ngờ đấy."

"Như vậy không tốt lắm đâu..."

"Không sao, tài khoản đó tôi cũng ít dùng. Thế này đi, cô kết bạn WeChat với tôi, số WeChat chính là số điện thoại, lát nữa tôi sẽ gửi link diễn đàn cùng tài khoản và mật khẩu qua cho cô."

"Nhưng mà..."

Lộ Nhân Giai định từ chối thêm thì phía sau vang lên tiếng "đinh", quay người lại, thang máy đã lên đến tầng 22. Không có thời gian để khách sáo nữa! Sợ nếu dây dưa thêm, trợ lý Hách lại đòi tiễn mình đến tận vườn treo như mấy lần trước, cô vội vàng đi giật lùi ra khỏi thang máy, đồng thời xua tay rối rít với anh: "Vậy thì cảm ơn anh nhé, lát nữa tôi sẽ kết bạn. Tầng 22 đến rồi, tôi đi trước đây, anh cũng mau lên làm việc đi."

"Được thôi, Lộ tiểu thư. Vậy tôi chờ tin nhắn của cô."

"Vâng vâng, tạm biệt anh!"

Lộ Nhân Giai nhiệt tình vẫy tay cho đến khi cửa thang máy đóng lại mới quay người đi về phía cái bàn quen thuộc, lôi điện thoại ra kết bạn WeChat với Hách Liên. Trợ lý Hách đồng ý rất nhanh và gửi qua một đường link.

Cô đăng nhập vào diễn đàn nội bộ theo chỉ dẫn, thử tìm kiếm các từ khóa như "lao công", "nghỉ việc", quả nhiên thấy không ít bài đăng ẩn danh:

[Tôi cảm thấy công việc lao công này tôi không làm nổi nữa rồi... Không biết tại sao, ngày nào cũng thấy mệt mỏi, áp lực cực lớn, có ai giống tôi không?]

[Trước đây đã nghe nói tỷ lệ nghỉ việc ở Sở Phong rất cao, tôi không tin vào những chuyện kỳ lạ nên vẫn đến đây, giờ tôi chỉ muốn nhắn nhủ người đến sau một câu thôi: Chạy ngay đi!]

[Mệt quá, rõ ràng chỉ làm những việc như bình thường, mà lúc tan làm cảm thấy hai vai như bị đá tảng đè lên, tay nhấc không nổi... Có ai biết chùa nào linh không, tôi muốn đi cúng một chút.]

"..."

Không phải chứ, sao mấy người này nói nghe huyền bí thế nhỉ, chẳng lẽ tòa nhà Sở Phong có ma thật?

Lộ Nhân Giai cầm điện thoại xa ra một chút, trong lòng bắt đầu muốn rút lui. Nói thật, cô cực kỳ sợ ma quỷ. Nhưng sức mạnh của sự nghèo túng còn mạnh hơn cả những con ma không thấy mặt. Nghĩ đến cảnh mình nghèo rớt mồng tơi, lại còn cái vòng tay xa xỉ chưa thấy đâu, nỗi sợ trong lòng lập tức tan biến. Cô thậm chí còn nghĩ, nếu chỉ đơn giản là ma quỷ quấy phá thôi thì công việc này vẫn có thể chịu đựng được...

Cứ nghĩ theo hướng tốt đi, nếu thực sự nguy hiểm thì với tính cách của trợ lý Hách, anh ấy chắc chắn đã cảnh báo cô rồi. Vì anh ấy không nói gì, chứng tỏ nó không đáng sợ như cô tưởng, cô không cần tự hù dọa mình.

Nhắc mới nhớ, mấy cái tầng mà trợ lý Hách đề cập, cô cứ cảm thấy có ẩn ý gì đó. Lúc nãy gấp quá không kịp nghĩ kỹ, giờ bình tĩnh lại, cô lờ mờ cảm thấy tỷ lệ nghỉ việc này chắc chắn có liên quan đến chủ nhân của mấy tầng lầu đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc