Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 11: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 11: Giao Đồ Ăn

Sáng hôm sau, Lộ Nhân Giai lại lái xe điện xuyên qua nửa thành phố Tổng, một lần nữa đến tòa nhà Sở Phong.

Cô đã tra cứu trên ứng dụng đồ cũ, hiện tại một chiếc lắc tay Van Cleef & Arpels mới tầm tám phần có thể bán được khoảng 70% giá gốc. Chiếc của cô sắp nhặt được là mẫu mới nhất, chưa từng đeo, bán giá 80% chắc chắn không thành vấn đề, may mắn thì 90% cũng có thể mơ tới.

Dù có tính giá thấp nhất, chỉ cần Lộ Nhân Giai nhặt được chiếc lắc tay đó, trao tay một cái là cô có thể lãi đậm gần năm vạn tệ, năm vạn tệ đấy, bằng cả năm trời đi giao hàng của cô cộng lại!

Tuy nhiên, số tiền này không phải muốn kiếm là kiếm được, vấn đề lớn nhất là Lộ Nhân Giai không biết thời gian cụ thể của tình tiết vứt quà.

Đúng thế, lại là vấn đề này! Tiểu thuyết không phải nhật ký, không thể ghi rõ "Ngày... tháng... năm... giờ... phát sinh chuyện gì". Lộ Nhân Giai đã cầm kính lúp nghiên cứu kỹ cuốn truyện, lật đi lật lại muốn nát cả sách, cuối cùng cũng chỉ xác định được cảnh vứt quà xảy ra không lâu sau vụ ép vào gốc cây, vào buổi sáng một ngày làm việc nào đó, tại vườn treo trên không của tòa nhà Sở Phong.

Cụ thể hơn "một ngày làm việc nào đó" là ngày nào thì cô chịu chết.

Điều này có nghĩa là muốn chắc ăn món lộc trời cho này, Lộ Nhân Giai phải bỏ thời gian ra nằm vùng ở vườn treo. Dù việc này ảnh hưởng đến việc giao hàng, nhưng cô nghĩ chỉ cần thành công, chút tổn thất nhỏ đó hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Dù sao đó cũng là năm vạn tệ, tròn năm vạn tệ đấy!

Hít...

Lộ Nhân Giai xoa xoa tay, đầy hăng hái, thậm chí đã lập sẵn phương án nằm vùng mỗi ngày. Thế nhưng, điều cô không ngờ tới là kế hoạch kiếm tiền đại sự của mình còn chưa kịp thực hiện đã suýt chết yểu ngay từ vòng gửi xe.

Lúc đó, cô vừa bước qua cửa tự động ở tầng trệt tòa nhà Sở Phong, đi tới trước cửa thang máy. Còn chưa kịp đưa tay ấn nút, một nhân viên mặc sơ mi quần tây, bên hông đeo bộ đàm bỗng tiến đến bên cạnh, lịch sự gọi cô lại.

"Chào cô, thưa cô, cô là khách đến thăm từ bên ngoài đúng không ạ?"

"Đúng vậy."

"Vâng. Thưa cô, để đảm bảo an toàn cho các đơn vị thuê văn phòng, tòa nhà quy định nhân viên bên ngoài vào cần phải thực hiện đăng ký khách trước, mời cô đi theo tôi." Nhân viên hơi cúi người, làm thủ thế "mời".

"Thưa cô, mời cô điền thông tin cá nhân vào đây." Nhân viên dẫn cô đến quầy lễ tân. Một cô gái lễ tân trông rất tinh anh tiếp đón và đưa cho cô một tờ khai.

Lộ Nhân Giai liếc nhìn, nội dung khá đơn giản: tên, số điện thoại và số căn cước. Cô quẹt vài đường là xong. Lễ tân nhận tờ khai, nhập dữ liệu vào máy tính, đồng thời hỏi: "Cô có lịch hẹn trước không?"

"Tôi không có lịch hẹn."

"Vậy xin hỏi lần này cô đến tìm ai? Phiền cô cho biết tên công ty, họ tên và chức vụ của người đó để chúng tôi xác nhận thông tin."

Lộ Nhân Giai ngẩn người: "Cái này cũng bắt buộc sao? Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn lên vườn treo tầng 22 chơi thôi, không đi đâu khác."

"Đúng vậy, Lộ tiểu thư. Để đảm bảo an toàn cho khách thuê, chúng tôi phải xác minh mọi thông tin cá nhân của khách viếng thăm. Ngoài ra, vườn treo là tiện ích nội bộ, nếu không có nhân viên trong tòa nhà dẫn đường, theo quy định chúng tôi không thể cho cô vào."

"..."

Cái tòa nhà Sở Phong này làm gì mà quản lý chặt như trại giam vậy! Cứ như coi mọi khách lạ đều là trộm không bằng...

Lộ Nhân Giai nhíu mày.

Cô định bụng báo đại tên một ai đó, ví dụ Hách Liên, hay Phùng Tuyết Ngưng, Lộ Trạch Thiên chẳng hạn. Là người thuộc làu kịch bản, cô chẳng cần giở sách cũng có thể nói vanh vách tên công ty và chức vụ của họ. Nhưng nhân viên ở đây trách nhiệm quá, họ không chỉ đăng ký mà còn gọi điện xác nhận. Cô có hẹn thật đâu, lễ tân gọi một cái là lộ tẩy ngay?

Khách bên ngoài không được vào, không biết shipper thì có quy định này không... Hay là cô nên rút lui, thay bộ đồng phục giao hàng rồi nhận một đơn hàng giao đến đây?

Đúng lúc Lộ Nhân Giai định rút lui để tìm cách khác lẩn vào, một giọng nam ấm áp quen thuộc vang lên từ phía sau, giải vây cho cô.

"Lộ tiểu thư là đến tìm tôi."

Lộ Nhân Giai nghe vậy vội quay đầu lại, thấy trợ lý Hách đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.

Anh cầm một chiếc cặp công văn, bộ vest phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, trông như vừa mới đi làm ngang qua. Chạm phải ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh khẽ gật đầu chào từ xa, đồng thời sải bước nhanh về phía quầy lễ tân.

"Thành thật xin lỗi Lộ tiểu thư, là tôi sơ suất trong công việc, quên chưa để lại phương thức liên lạc cho cô. Chuyện ngày hôm qua nếu cô còn muốn sửa đổi hay bổ sung điều khoản hiệp định nào, xin cứ tự nhiên đề xuất." Vừa đi, anh vừa lộ vẻ hối lỗi rất đúng mực, trông cứ như đang tiếp đón một đối tác làm ăn thực thụ.

Lộ Nhân Giai bị cuốn theo kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của anh, cũng nhanh chóng nhập vai. Cô đứng thẳng người, bắt chước phong thái của vị trưởng phòng kinh doanh ở công ty cũ, nói giọng ra vẻ: "Không sao. Bản dự thảo hôm qua đúng là tôi có vài chi tiết nhỏ cần sửa lại. Chúng ta vẫn lên vườn treo chứ?"

"Cứ đến đó đi, tôi nhớ cô rất thích cà phê ở bên đó."

Nói xong, Hách Liên quay sang phía lễ tân: "Tôi là Hách Liên, trợ lý tổng tài của Kim Lộ Thực Nghiệp, mã nhân viên: XXXXXXX. Phiền cô đăng ký tôi là người liên hệ nội bộ của Lộ tiểu thư."

"Vâng ạ."

Có sự giúp đỡ của Hách Liên, lần này lễ tân nhanh chóng hoàn tất thủ tục và cho phép Lộ Nhân Giai vào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc