Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 12: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 12: Giao Đồ Ăn

"Cảm ơn anh, trợ lý Hách, nếu không có anh giúp tôi chẳng biết phải làm sao nữa."

Cửa thang máy đóng lại, Lộ Nhân Giai lập tức thả lỏng sống lưng, hạ thấp giọng cảm ơn Hách Liên.

"Không cần khách sáo, Lộ tiểu thư, chỉ là việc nhỏ thôi." Hách Liên mỉm cười, ấn nút tầng 22, "Cô định lên vườn treo đúng không, để tôi dẫn cô đi."

"Thế thì ngại quá, sẽ ảnh hưởng việc của anh mất. Anh cứ để tôi xuống ở tầng 22 là được rồi..." Lộ Nhân Giai xua tay liên tục. Nói được nửa chừng, nhớ đến cái quy định an toàn vô lý của tòa nhà, cô lại vỗ ngực cam đoan: "Anh yên tâm, tôi chỉ ngồi ở tầng 22 một lát rồi đi ngay, tuyệt đối không gây rắc rối cho anh đâu."

"Tôi không có ý không tin cô. Thực ra tôi vừa nhận được tin nhắn của Lộ tổng, ngài ấy bảo thư ký Phùng sáng nay chưa ăn sáng, nhờ tôi mua chút gì đó mang lên. Tôi dẫn cô lên vườn treo, sẵn tiện mua ít bánh ngọt luôn." Hách Liên giơ điện thoại cho cô xem, gương mặt lộ vẻ bất lực.

"À... ra vậy, anh cũng vất vả thật đấy, toàn phải làm mấy việc không liên quan đến chuyên môn. Mà này, tiền mua đồ anh nhớ phải thanh toán lại nhé, đừng có ngốc nghếch bỏ tiền túi ra mà không đòi lại đấy!"

Cô nói vậy là vì ở thế giới cũ, công ty cô có một gã sếp rất keo kiệt, chuyên sai nhân viên mới mua cái này cái kia rồi cứ lờ tịt chuyện trả tiền, biết tỏng mấy đứa mới vào còn ngại không dám đòi. Lộ Nhân Giai suýt thì dính bẫy gã đó.

Có lẽ câu nói này của cô hơi nhỏ mọn, hoặc nghe có vẻ quá ngây ngô nên cô thấy đồng tử của Hách Liên đột nhiên giãn ra, cả người sững lại một chút. Một lát sau, anh mới tỉnh táo lại, mỉm cười gật đầu hứa với cô: "Cô yên tâm, tôi sẽ giữ hóa đơn để đòi Lộ tổng thanh toán lại."

Rõ ràng là một câu chuyện phiếm không mấy quan trọng, nhưng phản ứng của anh lại vô cùng nghiêm túc.

Lộ Nhân Giai lúc đầu còn hơi ngại, sợ mình nhiều chuyện gây ấn tượng xấu. Thấy trợ lý Hách phản ứng như vậy, cô mới thở phào. Đồng thời, một cảm giác vui sướng vì được quan tâm và tán thành nhẹ nhàng dâng lên như bong bóng xà phòng từ đáy lòng. Vô thức, khóe miệng vốn thường hay trễ xuống của cô cũng cong lên một chút.

Cô cũng chẳng thích cái kiếp làm người qua đường Giáp mờ nhạt này đâu. Dù bình phàm đến mấy, ai mà chẳng khao khát được người khác chú ý và công nhận... Nhìn từ góc độ này, trợ lý Hách thật đáng nể. Anh không chỉ xử lý công việc ngăn nắp mà còn cực kỳ giỏi đối nhân xử thế. Ở bên cạnh anh, ai cũng cảm thấy thoải mái, ấm áp như gió xuân.

Cô thậm chí còn nghi ngờ, liệu trên đời này có ai ghét nổi trợ lý Hách không nữa...

Nhắc đến quán cà phê, Lộ Nhân Giai chợt nhớ tới ly cà phê và miếng bánh ngày hôm qua. Lúc đó cô đã hỏi anh hết bao nhiêu tiền để chuyển khoản trả lại, nhưng bị vụ Thịnh Kiêu và Tô Noãn Noãn làm gián đoạn nên quên bẵng mất... Không biết trợ lý Hách còn nhớ không, hy vọng anh cũng quên rồi, nếu không thì ngại chết đi được.

Mà nghĩ lại, là ảo giác sao? Dường như từ ngày quen biết đến giờ, trợ lý Hách cứ liên tục mời cô ăn cái này cái kia... Điều này khiến cô nhớ tới bà cụ hàng xóm ở thế giới cũ. Vốn là giáo viên nghỉ hưu, bà cụ thích nhất là mua kẹo bỏ túi, thấy đám trẻ con trong xóm đi ngang qua là bà lại vẫy tay rồi cười móm mém phát kẹo cho chúng.

Đến lượt trợ lý Hách, vì anh quá dịu dàng, lễ độ và có vẻ hiền lành, Lộ Nhân Giai thậm chí nghi ngờ nếu có con chó nào đi ngang qua chân anh, chắc trợ lý Hách cũng sẽ bế nó lên rồi nhét vào mồm nó miếng gì đó cho xem!

Chẳng hạn như lúc này, hai người vừa đến cửa quán cà phê, Lộ Nhân Giai còn chưa kịp nghĩ ra cái cớ nào để lẩn đi thì Hách Liên đã mời cô cùng vào quán.

Với tư cách là một trợ lý vàng có điểm kỹ năng xã hội tuyệt đối, anh rõ ràng nhìn thấu lòng tự trọng lẫn sự bối rối của cô, nên đã đưa ra một lý do khiến Lộ Nhân Giai không thể từ chối: "Bánh ngọt là mua cho thư ký Phùng, nếu có một cô gái như Lộ tiểu thư đây giúp chọn lựa, chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của thư ký Phùng hơn."

Anh đã nói thế, Lộ Nhân Giai sao nỡ từ chối. Mà một khi cô đã giúp, một người trọng lễ nghĩa như trợ lý Hách sao có thể không đáp lễ?

Thế là, khi đến lúc thanh toán, ngoài phần bánh đặt cho Phùng Tuyết Ngưng, hóa đơn lại có thêm hai ly Caramel Macchiato và hai phần bánh Lava nóng hổi mà anh nhiệt tình đề xuất.

Lộ Nhân Giai lúc này mắt đã đờ đẫn, hoàn toàn bị khuất phục bởi sự cường thế ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng của anh, chẳng còn gì để nói.

Thôi thì cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, cô tự nhủ, ít nhất lần này trợ lý Hách cũng có phần, chứ không phải mình cô ăn...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc