Hoắc Nghiêu thấy Nam Bùi cứ nhìn chằm chằm đồng hồ của mình mãi, có chút xấu hổ lắc đầu, nói, “Sáng ngủ dậy không tìm thấy cái đồng hồ mọi ngày hay đeo đâu, đành tạm thời chọn bừa một cái khác……”
Anh tưởng Nam Bùi cảm thấy cái đồng hồ này không đẹp bằng cái trước đó. Nhưng mà giây tiếp theo, Nam Bùi lại có chút kích động túm lấy cổ tay anh, nhìn anh hỏi, “Cái đồng hồ này……là anh tự mua à?”
Hoắc Nghiêu thoáng ngây người đáp, “Thật ra tôi cũng không nhớ nữa, cái đồng hồ này vẫn luôn để trong phòng sách nhà tôi, nhưng tôi không nhớ là ai tặng. Có điều tôi biết nó là của hãng Amour Inaccessible, hình như còn là bản giới hạn nữa……”
Tim Nam Bùi đập càng lúc càng nhanh.
Nam Bùi kéo Hoắc Nghiêu ra ngoài, về thẳng nhà họ Nam.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Nghiêu tới phòng Nam Bùi.
Nam Bùi tìm ra chiếc đồng hồ kia ở trong phòng ngủ của mình, khoảnh khắc đưa nó tới trước mặt Hoắc Nghiêu, đáy mắt anh lóe lên tia kinh ngạc. Sau đó, anh không dám tin nhìn về phía Nam Bùi, “Em cũng có một cái đồng hồ phiên bản giới hạn này của Amour Inaccessible à?!”
Hoắc Nghiêu tháo đồng trên tay mình xuống, đặt cùng một chỗ với đồng hồ của Nam Bùi.
Rõ ràng hai cái đồng hồ này là cùng một kiểu, bề ngoài chẳng khác nhau chút nào.
Hoắc Nghiêu kinh ngạc không thôi, anh biết mẫu đồng hồ này trên thế giới chỉ có duy nhất hai cái, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ cái còn lại lại nằm trên tay Nam Bùi.
“Đây……đây rốt cuộc là có chuyện gì?” Hoắc Nghiêu nhìn về phía Nam Bùi, khó hiểu hỏi, “Cái đồng hồ này, tôi đã có từ trước khi quen em rồi.”
Nam Bùi nhìn hai cái đồng hồ giống hệt nhau kia, tim đập càng lúc càng nhanh, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tuy vừa rồi đã có phỏng đoán, nhưng cậu vẫn cảm thấy khó lòng tin nổi.
“Có khi nào……” Nam Bùi nâng mắt nhìn Hoắc Nghiêu, có chút khó khăn mở miệng nói, “Tuy em cũng cảm thấy khó tin, nhưng mà hai cái đồng hồ phiên bản giới hạn này…… có khi nào là đồng hồ tình nhân không?”
Hoắc Nghiêu nghe thế, con ngươi nhất thời co lại, ngạc nhiên trong mắt càng thêm nồng đậm.
“Đồng……Đồng hồ tình nhân?” Anh mở to hai mắt, “Em nghiêm túc đấy à?”
Suy đoán trong đầu Nam Bùi càng lúc càng thêm rõ ràng.
Giây tiếp theo, cậu lật đồng hồ lại, chỉ thấy mặt sau cái đồng hồ trong tay mình khắc ba chữ cái ‘YAO’.
Trước kia cậu cũng đã từng thấy ba chữ cái này, nhưng chưa từng nghĩ tới phương diện khác.
Bây giờ cậu rốt cuộc cũng biết được ý nghĩa của nó.
Hoắc Nghiêu vẫn luôn chú ý tới động tác của Nam Bùi, đương nhiên cũng phát hiện hàng chữ khắc sau cái đồng hồ của cậu, nhất thời linh quang chợt lóe.
Anh vội vàng lật đồng hồ của mình lại, mặt sau là ba chữ rõ ràng: ‘PEI’.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)