Tống Cảnh Sâm đưa mắt nhìn hồ nước, ngón tay siết chặt. Sau đó, hắn nhìn về phía Nam Bùi, nói với cậu, “Nam Bùi, lúc trước kêu cậu nhảy xuống nước vớt hoa lên là lỗi của tôi, nếu như bây giờ tôi xuống đó vớt hoa có thể khiến cậu vui, vậy tôi sẽ làm.”
Nam Bùi liếc nhìn Tống Cảnh Sâm, ánh mắt đã lấy lại bình tĩnh, không còn bao nhiêu cảm xúc, như thể người nhảy xuống nước ngày đó không phải là cậu, chuyện này chẳng gợi nổi chút bọt sóng nào trong lòng cậu vậy.
Có lẽ sợ Nam Bùi nói ra lời từ chối, Tống Cảnh Sâm không đợi cậu mở miệng đã xoay người tiến về phía hồ nước, vừa đi vừa cởi áo vest khoác bên ngoài.
Tiếp đó, hắn dùng một tay bám lấy thành hồ, không chút do dự nhảy xuống, khiến bọt nước bắn lên tung tóe.
Mọi người có mặt ở đó đều phát ra tiếng hô kinh ngạc.
Ba mẹ Tống cũng không ngờ đứa con trai cao ngạo của mình lại đồng ý loại chuyện này, nhất thời cảm thấy không còn mặt mũi nào.
Nhưng người nhà họ Nam lại không chút lưu tình, suy cho cùng Nam Bùi cũng từng bị Tống Cảnh Sâm đối xử như vậy rồi mà.
Một màn này chẳng khác chuyện Nam Bùi gặp phải vào bữa tiệc sinh nhật Tống Cảnh Sâm ngày đó chút nào.
Nước lạnh thấm vào quần áo Tống Cảnh Sâm, khiến hắn rùng mình một cái, nhưng vẫn không dừng lại, mà bắt đầu nghiêm túc vớt những đóa hoa hồng trôi nổi trên mặt nước.
Rất nhanh, hai bàn tay Tống Cảnh Sâm đã vì ngâm trong nước lạnh mà đỏ bừng, nhưng hắn như không hề phát hiện, vẫn tiếp tục động tác trên tay.
Không biết vì sao, Tống Cảnh Sâm đột nhiên nhớ đến ngày hôm đó, Nam Bùi ngâm mình trong bể bơi lạnh lẽo mấy tiếng đồng hồ, chỉ để vớt những đóa hoa hồng cậu mang đến tặng cho mình, mà diện tích cái bể bơi đó còn lớn hơn hồ nước này nhiều.
Tống Cảnh Sâm không cách nào tưởng tượng ra nổi cảm giác của Nam Bùi khi ấy, hối hận, áy náy trong lòng lại dày thêm một tầng, khiến hắn đau đớn hơn cả cơn tê cóng trên bàn tay.
Nam Bùi đi tới gần hồ nước, lạnh mắt nhìn người quần áo ướt đẫm kia, nhàn nhạt nói, “Không cần đâu, anh đi đi.”
Tống Cảnh Sâm cứng đờ cả người.
Giây tiếp theo, hắn siết chặt nắm tay, giọng vì nhiễm lạnh mà có chút khàn khàn, “Nam Bùi…… Cho tôi thêm một chút thời gian nữa thôi, tôi sắp vớt xong rồi……”
Nam Bùi kiên quyết, lại vô tình đáp, “Tôi nói rồi, không cần đâu.”
Giọng cậu hòa cùng tiếng nước truyền vào tai Tống Cảnh Sâm, có chút không chân thực.
“Mau ra khỏi đó đi, bị bệnh tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.” Nam Bùi khẽ nhíu mày, giọng điệu không chút gợn sóng.
Nói xong, cậu quay người đi, cũng kêu bảo vệ mời Tống Cảnh Sâm rời khỏi nơi này.
Quần áo Tống Cảnh Sâm ướt đẫm, những ánh mắt từ bốn phía xung quanh chiếu tới khiến hắn cảm thấy mình thật giống một trò cười.
Hắn nhìn bóng lưng Nam Bùi rời đi, trong lòng đau nhói từng chặp.
Ngoài hối hận, không cam lòng, tâm tình Tống Cảnh Sâm càng nhiều là thống hận chính mình —- ngày ấy Nam Bùi cũng dùng đúng cách này để chứng mình tình cảm chân thành của bản thân, nhưng hắn lại vứt đi như vứt một mớ giẻ rách.
“Tốt quá, nền móng cho từng thế giới đều đã chuẩn bị gần xong, chỉ một bước nữa thôi là có thể phá hủy toàn bộ thế giới rồi.” Nam Bùi vui mừng nói với hệ thống.
Nhưng mà, hệ thống lại có vẻ không vui cho lắm.
Nó im lặng hồi lâu mới nói với Nam Bùi, “Ký chủ, bên phía cục xuyên thư đã phát hiện việc cốt truyện lệch khỏi quỹ đạo rồi.”
Nam Bùi thoáng giật mình, cậu đã biết nhất định sẽ có ngày này, nhưng không ngờ lại đột ngột như thế.
“Bị phát hiện thì sẽ thế nào?” Nam Bùi căng thẳng nuốt một ngụm nước miếng, hỏi, “Ta với mi liệu có bị nghiêm phạt không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)