Thấy ba người kia lần lượt tỏ tình với Nam Bùi, sợi dây lý trí trong đầu Hoắc Nghiêu đứt phựt. Anh không muốn Nam Bùi bị kẻ khác cướp mắt, thế nên hạ quyết định phải chủ động làm gì đó.
Tống Cảnh Sâm nhíu mày, “Hoắc Nghiêu, tôi khuyên anh đừng có không biết tốt xấu……”
Nam Bùi vô thức nuốt một ngụm nước miếng, nhịp tim bắt đầu tăng tốc.
Rõ ràng cậu phải chủ động hoàn thành cốt truyện mới đúng, thế nhưng bây giờ, hình như quyền chủ động đã rơi vào tay Hoắc Nghiêu rồi.
“Vậy, tôi có thể đưa ra một yêu cầu tham lam được không?”
Khóe môi Hoắc Nghiêu cong lên, anh đặt tay lên vai Nam Bùi, nghiêm túc lại mang theo mong đợi nói, “Tôi muốn kéo dài thời hạn của thỏa thuận.”
Nam Bùi ngơ ngác nhìn Hoắc Nghiêu, hai mắt mở to, “Kéo dài thời hạn? Anh muốn kéo dài bao lâu?”
“Một đời.” Hoắc Nghiêu không chút do dự đáp.
Nói xong, anh cùng Nam Bùi nhìn nhau, nhiệt độ không khí xung quanh hai người dường như đang dần tăng lên.
Chỉ hai chữ đơn giản ấy thôi, lại có thể khiến tim Nam Bùi đập nhanh tới mức lồng ngực đau đớn.
Thật ra, kế hoạch của cậu là tuyên bố với tất cả mọi người, cậu và Hoắc Nghiêu là người yêu của nhau, như vậy, cả thành phố Lục Tấn này đều sẽ biết đến quan hệ của hai người, có lẽ cốt truyện sẽ vì thế mà hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo.
Nhưng cậu không ngờ Hoắc Nghiêu lại chủ động nói muốn trở thành người yêu của cậu.
Hành động này của anh lại một lần nữa chứng minh sự ăn ý ngầm giữa họ.
Trước ánh mắt của tất cả mọi người, Nam Bùi nghe thấy tiếng tim mình đập như nổi trống, cũng nghe thấy mình mở miệng trả lời, “Vậy thì……kéo dài cả một đời đi.”
Nghe thấy câu trả lời này, mọi mong đợi, căng thẳng của Hoắc Nghiêu đều hóa thành kích động, mừng rỡ.
Giây tiếp theo, anh nhấc bổng Nam Bùi lên, dùng sức ôm siết cậu vào lòng mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)