Cuối cùng, Đoàn Hành rất không tình nguyện chọn một tướng chơi đường trên có thể chống chịu sát thương. Như vậy, đường mà Đoàn Hành và Nam Bùi đi sẽ hoàn toàn khác nhau, ngoại trừ lúc đánh đội, hai người cơ bản không có cơ hội chạm mặt.
Đoàn Hành vốn định đè nén khó chịu của mình với Hoắc Nghiêu xuống, đánh thật tốt trận này, dùng biểu hiện xuất sắc của mình dành được khen ngợi của Nam Bùi. Nhưng, vào trận không bao lâu, cậu ta đã phải nghe màn đối thoại của Nam Bùi và Hoắc Nghiêu.
“Thôi em cầm đi, tôi cầm cũng không có bao nhiêu tác dụng.”
“Đường dưới chân màu đỏ nhìn đẹp ghê.”
Đoàn Hành nghe được, nhất thời tức tới mức mất tập trung, bị đối thủ nhân cơ hội lấy mạng.
Hoắc Nghiêu lập tức bắt lấy cơ hội này, giả vờ tò mò hỏi, “Ô, ai đổ máu đầu tiên vậy?”
Nam Bùi liếc nhìn ảnh trạng thái của đồng đội, trả lời, “Hình như là Đoàn Hành thì phải.”
Đoàn Hành hít một hơi thật sâu, nỗ lực khống chế cảm xúc, im lặng không nói gì. Tuy ngoài mặt cậu ta tỏ ra bình tĩnh, nhưng bàn tay nắm chuột đã run lên khe khẽ.
Nửa ngày sau, cậu ta mới nghiến răng nói ra một câu, “Chỉ là sơ xuất thôi!”
Khoảng thời gian còn lại, Đoàn Hành phát huy hết năng lực vốn có của mình, cho dù đây là tướng cậu ta không thường chơi, vẫn có thể dễ dàng nghiền ép đối thủ.
Ngay lúc Đoàn Hành cong môi, đợi nhận được lời khen ngợi của Nam Bùi, màn hình đột nhiên nhảy ra thông báo, Nam Bùi trong phân đội nhỏ chạy đường dưới vừa lấy được một triple-kill.
Đáy mắt Đoàn Hành lóe lên tia kinh ngạc, nhưng bản năng vẫn cho rằng đây chỉ là may mắn thôi, dẫu sao bình thường Nam Bùi chơi game rất gà, toàn phải dựa vào cậu ta kéo mới thắng được mà.
Nhưng không lâu sau, Nam Bùi lại một lần nữa lấy được triple-kill, lần này Đoàn Hành ở cùng một phân đội với cậu. Cậu ta có thể thấy được rõ ràng, thao tác của Nam Bùi tốt hơn mình tưởng tượng rất nhiều, cậu và Hoắc Nghiêu phối hợp cũng vô cùng ăn ý.
Biểu hiện xuất sắc của Nam Bùi khiến tất cả mọi người ở đây phải kinh ngạc, còn sự ăn ý của cậu với Hoắc Nghiêu lại khiến Đoàn Hành nhíu mày.
Cậu ta cảm thấy sự tồn tại của mình dường như chỉ là dư thừa, cảm giác ấy làm cổ họng cậu ta như nghẹn lại, khó chịu đến không thể nói thành lời.
Đúng lúc này, kẻ địch ở đường giữa mai phục trong bụi cỏ xông ra, Đoàn Hành và Hoắc Nghiêu đồng thời rơi vào nguy hiểm, Nam Bùi vừa hay ở ngay gần họ, chỉ cần cậu ra tay giúp đỡ, nhất định có thể giúp đồng đội tránh thoát kết cục tử vong, hiềm nỗi cậu chỉ có thể cứu được một người duy nhất thôi.
Và Nam Bùi không chút do dự lựa chọn cứu Hoắc Nghiêu.
Một màn này khiến tim Đoàn Hành chùng xuống, người trước giờ vẫn quen bảo trì lý trí khi chơi game như cậu ta lại nhịn không được nói, “Nam Bùi, cứu phụ trợ thì có tác dụng gì chứ.” Đoàn Hành nghiến răng, nỗ lực che giấu đi ghen tị trong giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)