Sau khi Nam Bùi rời đi, Tống Cảnh Sâm kêu một người bạn bám theo sau xe cậu, đợi trước cửa công ty rất lâu mới chụp được bức ảnh này.
Người bạn kia của Tống Cảnh Sâm khi biết người mình phải theo dõi là Nam Bùi, còn tưởng rằng hắn muốn diệt khẩu.
Sau khi gửi bức ảnh đi, gã cẩn thận hỏi qua điện thoại, “Tống tổng, cậu muốn làm gì Nam Bùi vậy? Chắc không cần tôi ra tay đâu nhỉ? Tôi nào được lợi hại như cậu, không dám đắc tội với nhà họ Nam đâu……”
Mãi một lúc sau Tống Cảnh Sâm mới trả lời lại, “Chụp thêm vài bức nữa đi, để xác định xem có đúng là Nam Bùi không.”
Tin hắn gửi là tin nhắn âm thanh, giọng nói lạnh đến cực điểm, thậm chí còn mang theo mấy phần tức giận.
Người bạn kia gần như đã xác định Tống Cảnh Sâm quả thật muốn diệt khẩu rồi. Vì thế, gã nơm nớp lo sợ chụp thêm vài bức nữa, sau đó khuyên nhủ, “Tống tổng à, mặc dù cái tên cậu ấm Nam Bùi kia rất khiến người chán ghét, ngày thường làm gì cũng không mang theo đầu óc, nhưng cậu ta dù gì cũng từng giúp đỡ cậu mà, cậu phải bình tĩnh một chút, ngàn vạn lần đừng vì xúc động nhất thời mà làm ra chuyện ngu ngốc nhé……”
Tống Cảnh Sâm nhìn mấy bức ảnh vừa được gửi tới trên màn hình, ánh mắt càng thêm thâm trầm. Tuy Nam Bùi ăn mặc hết sức kỳ cục, nhưng Tống Cảnh Sâm vẫn tin chắc mình không nhận nhầm. Về phần vì sao Nam Bùi lại mặc thành như vậy, Tống Cảnh Sâm cũng không có tâm tình để suy xét.
Bây giờ đầy đầu hắn chỉ có một câu hỏi duy nhất —- Hắn đã nói huỵch toẹt ra như vậy rồi, tại sao Nam Bùi vẫn còn tới gặp Lục Bách Nhiễm, còn để cậu ta động tay động chân với mình như vậy chứ?
Đầu óc Nam Bùi hỏng hẳn rồi à?!
Người bạn kia thấy Tống Cảnh Sâm mãi không hồi âm, do dự một lát, lại nhắn tiếp, “Tống tổng, Nam Bùi hình như sắp đi rồi, tôi phải làm gì tiếp nữa không?”
Giây tiếp theo, tin nhắn của Tống Cảnh Sâm đột ngột nhảy ra —- [Cậu nói xem Nam Bùi vì sao lại như vậy?!]
Một câu ngắn gọn như vậy thôi, lại chất chứa cả ghen tị, tức giận cùng mê man của Tống Cảnh Sâm.
Người bạn kia ngơ ngác, không hiểu ý của Tống Cảnh Sâm lắm, trả lời, “Như vậy là như thế nào cơ?”
Lẽ nào Tống Cảnh Sâm đang nói tới việc Nam Bùi mặt dày theo đuổi hắn?
Gã nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng có lý, lại gửi thêm một tin cho Tống Cảnh Sâm, “Đương nhiên là vì cậu ta thích cậu rồi.”
Không bao lâu sau, Tống Cảnh Sâm đã nhắn lại: [Thích tôi mà vẫn còn làm ra chuyện như thế à???!!! ]
Một chuỗi dấu câu khắc họa sinh động tâm tình tồi tệ đến cực điểm của Tống Cảnh Sâm lúc này.
Người bạn kia của Tống Cảnh Sâm đơ luôn rồi, nhất thời không hiểu hắn đang nói cái gì.
Tống Cảnh Sâm muốn gọi điện chất vấn Nam Bùi, nhưng như vậy sẽ để lộ chuyện hắn theo dõi cậu. Hắn không muốn phải thừa nhận mình vì quan tâm Nam Bùi mà phái người theo dõi cậu chút nào. Chuyện này quá mức nhục nhã.
Hắn nghĩ nghĩ, vẫn chỉ có thể phát tiết lửa giận với bạn mình thôi: [Tôi đã nói với Nam Bùi là cái tên đó có ý đồ với cậu ta rồi, vậy mà cậu ta vẫn chạy tới gặp tên đó ngay trước mắt tôi! ]
Người bạn kia của Tống Cảnh Sâm sau khi đọc xong tin nhắn, vẻ mặt ngây ra như phỗng, trong mắt đều là không dám tin tưởng. Gã nhìn lại một lần nữa, xác nhận hàm nghĩa trong câu nhắn, cũng từ đó ngửi được một mùi chua loét.
“???”
“Cậu không sao đấy chứ?!”
[Cậu nhìn thử cái tên ẻo lả họ Lục kia mà xem, có phải trên mặt toàn là ý xấu không, đến vậy rồi mà Nam Bùi vẫn còn không phát hiện, là mắt có vấn đề hay đầu óc có vấn đề không biết nữa?]
[Tay đã đặt lên vai rồi kìa, thế mà cậu ta vẫn còn nhịn được hả?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)