Sau khi cúp điện thoại, hai người trong xe rơi vào im lặng, bầu không khí tựa như bị đóng băng vậy.
Trần Tự Hiểu không dám nói gì. Anh ta là một người đại diện thông minh, tuy vẫn luôn nghĩ Lục Bách Nhiễm không thích Nam Bùi, những gì Nam Bùi bỏ ra đều là đơn phương tình nguyện, nhưng mắt thấy vẻ mặt của Lục Bách Nhiễm lúc này, trong lòng anh ta lại nảy sinh một suy đoán khác.
Suy đoán này khiến anh ta thoáng chút kinh ngạc.
Thấy Lục Bách Nhiễm mãi vẫn không nói chuyện, Trần Tự Hiểu quay đầu, nói với y, “Tiểu Nhiễm, Nam tổng chắc cũng chỉ là có việc cần xử lý thôi, cậu đừng nghĩ quá nhiều. Trong lòng anh ấy vẫn có cậu mà.”
Lời này nghe cứ như thể Lục Bách Nhiễm là oán phụ bị người vứt bỏ vậy.
Trần Tự Hiểu cũng tự cảm thấy nói vậy không ổn lắm, ngượng ngùng trầm mặc vài giây, nói tiếp, “Ý của tôi là, Nam tổng……”
“Nếu như trong lòng anh ta có tôi…” Vẫn luôn không nói chuyện, Lục Bách Nhiễm cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu mang theo mấy phần lạnh lẽo, trong lạnh lẽo lại lộ ra chút ít bực dọc, “…Vậy vì sao không trả lời tin nhắn của tôi, còn lừa tôi là đã ăn rồi nữa?”
Trong lúc nói, tầm mắt y vẫn nhìn chằm chằm hai người bên ngoài cửa sổ kia, ngón tay siết chặt thành quyền.
Trần Tự Hiểu ngẩn người, đáy mắt ánh lên vẻ không thể tin nổi —-
Tên nhóc này, giọng điệu sao nghe còn oán niệm hơn cả oán phụ vậy.
Đây là lần đầu tiên anh ta trông thấy bộ dạng này của Lục Bách Nhiễm, nhất thời không biết nên làm gì.
Nửa ngày sau, Trần Tự Hiểu nghĩ nghĩ, chầm chậm nói, “Tiểu Nhiễm, tôi cảm thấy Nam tổng không thể nào thích cái cậu Đoàn Hành kia được.”
Theo như Trần Tự Hiểu thấy, Nam Bùi sẽ không thích người khác đâu, đặc biệt là kiểu người cao ngạo lạnh lùng như Đoàn Hành.
Dẫu sau Nam Bùi vẫn luôn thưởng thức tài hoa của Lục Bách Nhiễm, không tiếc vung tiền như rác cho y, thậm chí còn vì y mà thành lập công ty giải trí nữa, như vậy là đủ để chứng minh chân tình Nam Bùi dành cho y rồi.
Hơn nữa, lúc quay gameshow Trần Tự Hiểu đã từng gặp Đoàn Hành, người này cậy tài khinh người, tâm trí còn chưa thành thục, kém xa Lục Bách Nhiễm, vẻ ngoài mang đầy tính xâm lược, cũng khác một trời một vực với vẻ ôn nhuận của Lục Bách Nhiễm, rõ ràng không phải loại hình Nam Bùi ưa thích.
Trần Tự Hiểu phân tích suy nghĩ của mình cho Lục Bách Nhiễm nghe.
Nghe xong, tâm tình thất lạc của Lục Bách Nhiễm tốt lên đôi chút, nhưng vẫn nói, “Nhưng mà tôi đã nói với anh ta là Đoàn Hành có ý đồ không trong sáng, muốn chiếm hời từ chỗ anh ta rồi. Vậy mà sao anh ta vẫn còn ăn đồ Đoàn Hành đưa chứ?”
Đây mới là điểm khiến Lục Bách Nhiễm để ý nhất.
Y cũng không cho rằng Nam Bùi sẽ thích Đoàn Hành, nhưng hành động của Nam Bùi lại tiết lộ một sự thật, có lẽ Nam Bùi không hề để lời y nói vào lòng.
Trần Tự Hiểu nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên trong đầu lóe lên một cái, nhìn về phía Lục Bách Nhiễm, chầm chậm nói, “Liệu có thể nào……Nam tổng đang thăm dò ý tứ của cậu không?”
Động tác nhai nuốt của Nam Bùi khựng lại, vô thức nhìn xuống dưới lầu, quả nhiên trông thấy một chiếc xe vô cùng quen mắt.
Ngón tay Nam Bùi co lại, tầm mắt dừng trên chiếc xe kia vài giây.
Đoàn Hành thấy mặt cậu biến sắc, không khỏi hỏi, “Sao thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)