Nam Bùi bị Tống Cảnh Sâm kéo cổ tay, sức lực lớn đến mức khiến cậu có chút kinh ngạc.
Cậu quay đầu nhìn về phía hắn, khó tin hỏi, “Anh Cảnh Sâm…… Anh nói gì cơ?”
Hầu kết của Tống Cảnh Sâm trượt lên trượt xuống, nhưng vẫn không buông Nam Bùi ra, mà trầm giọng lặp lại một lần nữa, “Tôi nói, không được đi gặp cậu ta.”
Đáy mắt Nam Bùi hiện lên tia nghi hoặc, hỏi, “Vì sao?”
Đáng ra Tống Cảnh Sâm phải không quan tâm gì tới hành động của cậu, càng không để ý cậu đi đâu gặp ai mới đúng chứ.
Nhưng mà, Tống Cảnh Sâm mím mím môi, nhìn thẳng vào Nam Bùi, không trả lời, cũng không buông tay ra.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
“Có một vài nghệ sĩ không chịu cố gắng, chỉ muốn dùng đường tắt để leo lên, vì vậy sẽ làm ra một vài chuyện không sạch sẽ.” Ngón tay Tống Cảnh Sâm co lại thật chặt, gần như siết đau cổ tay Nam Bùi, từng câu từng chữ đều thể hiện ra sự bất mãn của mình với Lục Bách Nhiễm, “Mấy chuyện như vậy tôi đã thấy nhiều rồi, lẽ nào cậu không phát hiện ra được chút nào?” Trong giọng điệu chất chứa đầy đố kị, lo lắng.
Nam Bùi nghe xong, vẻ mặt rõ ràng càng thêm nghi hoặc.
Cậu nghiêng nghiêng đầu, nhìn Tống Cảnh Sâm, chầm chậm hỏi, “Nhưng mà…… Này thì liên quan gì tới Lục Bách Nhiễm vậy?”
Tống Cảnh Sâm nghiến răng, môi mím chặt, có vẻ không muốn nói tiếp nữa. Bởi lẽ hắn chưa từng nói mấy lời sặc mùi chua với Nam Bùi như thế bao giờ.
Nhưng để Nam Bùi không đi gặp Lục Bách Nhiễm, Tống Cảnh Sâm vẫn quyết định nói rõ ra hơn, “Cái tên Lục Bách Nhiễm kia muốn thành đôi với cậu, nhờ đó leo lên đấy.”
“Gì cơ?!”
Nam Bùi để lộ ra vẻ mặt không dám tin, mắt chữ A miệng chữ O, như thể nghe thấy chuyện khó xảy ra nhất trên đời vậy.
Kỳ thực cậu không tin lời Tống Cảnh Sâm nói chút nào.
Lục Bách Nhiễm muốn thành đôi với cậu á?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)