Hoắc Nghiêu thấy trên mặt Nam Bùi đầy vẻ xấu hổ thì không chọc cậu nữa, mím mím môi, nói, “Mấy ngày tới tôi đều ở nhà, bất kể lúc nào cậu cần tôi làm mẫu, đều có thể tìm tôi.”
Cảm giác ngượng ngùng của Nam Bùi thế mới vơi bớt đôi chút, gật đầu biểu thị đồng ý.
Hoắc Nghiêu nhìn bức vẽ trong tay Nam Bùi, khóe môi nhịn không được cong lên, đáy mắt mang theo mong đợi.
Vài ngày kế tiếp, Nam Bùi đều ở trong nhà Hoắc Nghiêu dưỡng thương.
Sự nghiệp của ba vị nam chính đều cần cậu góp mặt, đa số thời gian cậu chọn họp từ xa hoặc gọi điện thoại, bởi không cách nào tới tận hiện trường.
Nam Bùi ngây người, không ngờ Hoắc Nghiêu lại thật sự treo bức vẽ ấy lên.
Sau khi bức vẽ được treo lên tường, Nam Bùi đột nhiên cảm thấy cả căn phòng đều trở nên hài hòa hơn, cũng nhiều thêm chút cảm giác ấm áp.
Như thể bức vẽ ấy vốn nên được treo ở đó vậy.
Một cảm giác kỳ dị hiện lên trong đầu Nam Bùi, nhưng lại lướt qua quá nhanh, cậu không thể nắm bắt kịp.
“Cảm ơn tranh của cậu.” Hoắc Nghiêu nhìn về phía Nam Bùi, ánh mắt hết sức nghiêm túc. Có thể nhìn ra được anh hài lòng với bức vẽ này thế nào.
“Phải là tôi cảm ơn anh mới đúng.” Nam Bùi nhìn Hoắc Nghiêu, nói, “Khoảng thời gian này…… cảm ơn anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi.”
Trong lòng Hoắc Nghiêu nổi lên một cảm giác vi diệu.
Bức tranh này không phải là bức đẹp nhất anh từng được thấy, nhưng ngay giây phút đầu tiên trông thấy nó, anh đã sinh lòng yêu thích.
Cũng giống như chính Nam Bùi vậy.
Suy nghĩ này khiến tim Hoắc Nghiêu nảy lên một cái, anh nhìn khuôn mặt trắng nõn đẹp đẽ của Nam Bùi, nhịp tim nhất thời không ngừng tăng tốc.
Lát sau, Hoắc Nghiêu có chút mất tự nhiên chuyển dời tầm mắt, vờ như đang ngắm tranh, sau đó nói, “Nếu như cậu đồng ý, sau này tôi cũng có thể ở bên cậu.”
Nói xong, Hoắc Nghiêu dùng khóe mắt liếc nhìn Nam Bùi, trong mắt mang theo mấy phần mong đợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)