Nam Bùi nhìn Hoắc Nghiêu, mím mím môi, hạ thấp giọng thăm dò, “Tôi cảm thấy tôi…… vẫn khá chung thủy mà.”
Cậu nhìn vào đôi mắt hẹp dài đẹp đẽ của Hoắc Nghiêu, nhịp tim nhất thời tăng tốc, có vẻ không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
Lát sau, cậu chuyển tầm mắt sang hướng khác, nuốt một ngụm nước miếng, giọng càng thêm khẽ khàng, “Với……người mà tôi thích.”
Lần này đến lượt Hoắc Nghiêu ngây ngẩn.
Anh nhìn vẻ mặt có chút mất tự nhiên của Nam Bùi, tuy không biết ‘người tôi thích’ mà cậu nói là ai, nhưng tim anh không hiểu sao vẫn thoáng co rút. Tầm mắt anh dán chặt vào Nam Bùi, hầu kết trượt lên trượt xuống, bầu không khí giờ phút này rõ ràng có chút kỳ quặc.
Để xua tan ngượng ngùng, Nam Bùi chuyển chủ đề về chuyện vừa nãy, cứng nhắc nói, “Anh mau đưa đũa cho tôi đi.”
Hoắc Nghiêu nghe vậy, không nói thêm gì nữa, đưa đôi đũa trong tay cho Nam Bùi.
“Anh đã ăn chưa?” Nam Bùi nâng mắt nhìn về phía Hoắc Nghiêu, hỏi, “Có muốn ăn cùng tôi một chút không?”
“Tôi ăn rồi.” Hoắc Nghiêu có chút mất tập trung đáp, “Cậu ăn nhiều một chút, hôm nay trông cậu có vẻ mệt đấy.”
Nam Bùi bắt đầu ăn.
Trước khi ăn, cậu liếc nhìn di động một cái, mấy người Tống Cảnh Sâm đều gửi tin nhắn cho cậu.
Tống Cảnh Sâm: [Hoắc Nghiêu chăm sóc cậu thế nào rồi?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)