Nếu là ngày thường vào giờ này, Hòa Nương chắc chắn đã nấu xong vài món ngon. Cả nhà sẽ quây quần rôm rả bên bàn ăn, rồi cùng nhau tính toán lại sổ sách trong ngày.
Vậy mà hôm nay, gian nhà lại lạnh lẽo đìu hiu. Hai đứa con trai đều không có nhà, Ngô thị thì đã ra ngoài mua sắm nguyên liệu cho ngày mai. Rốt cuộc, chỉ còn mỗi mình Hòa Nương đang ngồi canh hai cái vại sành bên bếp lò, cặm cụi thêm bớt củi lửa.
Lư Phương đứng dưới hiên nhà ngẫm nghĩ một lát. Dù trong lòng vẫn chưa biết nên khuyên nhủ con bé từ đâu, nhưng đôi chân ông đã bất giác bước thẳng về phía bếp lò mất rồi.
Thấy có người tới, Lê Thư Hòa liền đứng dậy. Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, rồi nghi hoặc hỏi: “Sao hôm nay cậu lại dọn hàng sớm thế ạ?”
“Con còn hỏi nữa à!” Lư Phương ôm ngực, bày ra vẻ mặt đau khổ nói, “Thực khách bên ngoài đều bị mùi thơm làm cho mờ mịt cả rồi. Họ cứ xúm lại đòi mua cái món trứng ngâm trà gì đó của cháu bằng được! Cậu chống đỡ không nổi, nên đành phải đóng cửa sớm thôi.”
Lê Thư Hòa nghe vậy thì bật cười khúc khích, trêu chọc: “Con thấy là do bản thân cậu thèm ăn thì có?”
Bị vạch trần, Lư Phương cũng hào phóng gật đầu thừa nhận. Chút ngượng ngùng khi bị con cháu trêu chọc làm sao mà sánh nổi với sức hấp dẫn của món ngon này.
Thấy thời gian ninh cũng hòm hòm rồi, Lê Thư Hòa lấy kẹp tre gắp ra một bát trứng, đưa cho Lư Phương: “Cậu ơi, bữa tối hôm nay chắc là không kịp nấu nữa rồi. Cậu và mợ đành ăn tạm món này cho qua bữa vậy nhé.”
Lư Phương nào có lý do để từ chối. Ông cúi xuống nhìn lướt qua cái bát, thấy bên trong có chừng bảy tám quả trứng. Số lượng này nếu chỉ để cho ông và Ngô thị ăn thì quả thực là dư dả.
Chợt nhớ tới dáng vẻ sầu não của Ngô thị hôm trước, ông lại đưa tay vỗ vỗ lên vai nàng: “Mợ con làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi… Con…”
Nói xong, ông khẽ thở dài một tiếng: “Con đừng suy nghĩ nhiều quá nhé…”
Lê Thư Hòa chỉ mỉm cười mà không đáp lời.
Có điều, nàng không muốn nhắc tới chuyện này trước mặt người khác, phần vì không muốn làm sứt mẻ tình cảm gắn bó giữa nàng và cậu mợ.
……
Trứng ngâm trà trải qua một thời gian ninh lâu như vậy, mùi vị hẳn đã rất ngon rồi, nhưng nàng vẫn chưa vội dập lửa. Nàng định ủ thêm một lát nữa, sau đó cứ để nguyên trong vại qua đêm, như vậy thì gia vị mới ngấm thật sâu, ăn mới thực sự đậm đà!
Vừa nãy vì múc cho cậu mợ hơi nhiều, nên giờ bên bếp lò chỉ còn chừa lại đúng hai quả. Ngay lúc nàng đang định bóc vỏ ăn thử một quả, thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên đều đều.
Lê Thư Hòa không khỏi thắc mắc: Quán ăn đã đóng cửa rồi, sao giờ này vẫn còn người đến gõ cửa nhỉ?
Ngặt nỗi, ban nãy lúc cậu bước vào nhà đã tiện tay khép chặt cửa phòng lại, nên chắc hẳn là ông không nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Thấy vậy, Lê Thư Hòa bèn nhét thêm một nắm củi nhỏ vào dưới vại sành, rồi trực tiếp đi ra ngoài xem sao.
Dù sao cũng phải ra ngó thử một cái, nhỡ đâu người ta có việc gấp, hoặc là vị thực khách nào đó để quên đồ thì sao.
Ra đến phía trước nàng mới phát hiện, hôm nay Lư Phương dọn hàng gấp gáp quá nên còn bao nhiêu đồ đạc chưa kịp cất dọn. Ngay cả cánh cửa chính cũng chỉ được khép hờ chứ chưa hề cài then.
Tuy cửa không khóa, nhưng người đứng bên ngoài dường như là một người rất trọng lễ tiết. Hắn không hề tự ý đẩy cửa bước vào, mà chỉ lịch sự gập ngón tay, gõ nhẹ thêm hai tiếng nữa.
“Két…” một tiếng, cánh cửa mở ra.
Lê Thư Hòa ló nửa cái đầu ra ngoài để nhìn.
Đập vào mắt nàng là một nam tử mặc quan bào màu đỏ sẫm, đang một tay dắt ngựa, một tay gõ cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, nàng chợt nhận ra... hóa ra đó chính là vị Thiếu khanh đại nhân mà nàng đã từng nhìn chằm chằm hồi lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



