Sau khi Doãn Võ tới Bắc Kinh thực tập không lâu, Tiểu Vũ cũng tới Bắc Kinh thực tập, cô nàng vào tờ báo trứ danh cả nước làm phóng viên.
Có thể vào tờ báo này, lại nói là còn may nhờ năm đó Diệp Tuệ chạy đến trường để cản cô nàng tham gia cuộc vận động nào đó, người bị xử phạt năm đó đặc biệt nhiều, Tiểu Vũ là số ít không bị ghi tội, thành tích cô phi thường ưu dị, biểu hiện xuất chúng, đã được trường học đề cử đến Bắc Kinh.
Sáng sớm, Diệp Tuệ liền đi mua đồ ăn về, Tiểu Vũ là tối ngày hôm trước tan tầm xong liền tới đây, đội một cái đầu ổ gà dậy, thấy chị gái đã mua đồ ăn về, xoa đôi mắt ngáp dài nói: "Chị, sao chị không gọi em? Đã nói xong là em bồi chị đi mua đồ ăn mà."
Diệp Tuệ cười nói: "Chị thấy em ngủ ngon, liền không gọi em." Tiểu Vũ vì lần hội họp này đã thay ca với đồng nghiệp mấy ngày, hôm nay mới có thể nghỉ ngơi, đi làm ở tòa báo cũng thật không dễ dàng, không biết ngày đêm.
"Em rửa mặt sạch sẽ rồi nhanh tới rửa rau giúp chị nhé." Tiểu Vũ xoa nhẹ mặt một phen, ngáp dài vào nhà vệ sinh.
"Tóc tai kia của em chải cho đàng hoàng vào, đều vểnh lên hết cả, trên đài rửa mặt có mousse tóc." Diệp Tuệ nhìn cái đầu ổ gà kia của cô nàng, không khỏi cảm thấy buồn cười, Tiểu Vũ hiện tại ở trước mặt người khác chính là vẻ mặt cao lãnh giỏi giang, ở trước mặt người nhà thì lại chẳng che giấu bản tính mình chút nào.
Cô nhìn thời gian một chút, gần 9 giờ, còn chưa có ăn bữa sáng, phải nhanh nấu bữa sáng.
Tiểu Vũ rửa mặt xong, dùng tay túm lấy tóc mái vểnh lên, dùng mousse tóc định hình nó, đi đến cửa phòng bếp, khụt khịt, lập tức tươi cười rạng rỡ: "Măng chua?"
"Ừ, mì sợi măng chua.
Bắc Kinh không mua được bún gạo, chắp vá ăn đi, rửa sạch tay tới ăn mì." Diệp Tuệ nói rồi gắp mì sợi vào trong tô, xối canh và thêm thức ăn lên trên, măng chua là cô nhờ Ngụy Nam gửi tới, dùng để an ủi nỗi khổ nhớ nhà.
Tiểu Vũ nhanh chóng tới cắt mì sợi: "Thơm quá! Chị, chừng nào Tiểu Tuyết tới?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


