Cái niên đại này làm công ty ghi âm và ghi hình không có đơn giản giống như làm nhà xưởng, mở cửa hàng vậy, chế tác và phát hành ghi âm với ghi hình thuộc về phạm trù của ## môn quản lý, quốc gia chưởng khống khá nghiêm với mảng này, tư nhân nếu mà muốn sáng lập công ty ghi âm và ghi hình, nhất định phải trực thuộc dưới danh nghĩa của ban ngành quản lý văn hóa.
Nếu Diệp Tuệ muốn sáng lập công ty ghi âm và ghi hình ở bản tỉnh, ấy đương nhiên là tương đối dễ dàng, rốt cuộc ## môn tỉnh sẽ nâng đỡ Diệp Doãn Văn.
Nhưng tỉnh bọn họ trước mắt dù là kinh tế hay là vị trí địa lý vân vân thì đều không quá thích hợp cho nghệ sĩ phát triển, cho nên Diệp Tuệ tính toán làm công ty ở Bắc Kinh.
Hơn nữa Diệp Tuệ đã thương lượng kỹ với Doãn Văn rồi, những anh chị em khác không tham dự vào vận tác của công ty mỗi người cũng sẽ được chia 3% cổ phần, giống với công ty bách hóa trong nhà vậy, 7 anh chị em mỗi người đều chiếm một số cổ phần định mức nhất định, chỉ là căn cứ vào cống hiến khác nhau, phân lượng cổ ngạch của mọi người khác nhau thôi.
Diệp Tuệ tuy là người sáng lập của Thất Tinh Ảnh Âm*, nhưng pháp nhân và cổ đông lớn nhất công ty đều không phải cô, mà là Doãn Văn, bởi vì Ngụy Nam đi làm ở Cục công an thành phố, không gian thăng chức tương lai rất lớn, đến lúc đó Diệp Tuệ chính là người nhà cán bộ, chính sách quy định người nhà cán bộ không thể kinh thương, cho nên Diệp Tuệ không thể làm pháp nhân, chỉ có thể làm quan chấp hành.
Đại biểu pháp nhân và cổ đông lớn nhất Bách Hóa Huệ Dân cũng không phải cô, mà là ba Diệp Thụy Niên.
*: Đây là viết tắt cho điện ảnh và âm nhạc (cũng có thể là hình ảnh và âm thanh).
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


