Diện mạo bọn nhỏ kế thừa đại bộ phận ưu điểm của cha mẹ, đôi mắt to sáng ngời, cái mũi cao cao thẳng tắp, đôi môi đỏ lớn nhỏ dày mỏng vừa phải, da thịt trắng như tuyết, y như búp bê tây vậy đó, đi ra cửa tỉ lệ quay đầu cơ hồ là trăm phần trăm, mặc cho là ai cũng muốn dừng lại ôm ôm xoa xoa nhiều một cái.
Tục ngữ nói 3 tuổi thấy già, Đại Bảo, đại danh Ngụy Dục Mẫn, còn nhỏ tuổi đã hiện ra đặc điểm tính cách bình tĩnh cao lãnh rồi, điểm này làm Diệp Tuệ có chút ngoài ý muốn.
Cô và Ngụy Nam phí rất nhiều tâm huyết đối với việc nuôi nấng con cái, trước lúc bọn nhỏ 2 tuổi, Diệp Tuệ đều chưa thế nào phát triển sự nghiệp, chủ yếu vẫn là ở nhà bồi con, công việc của Ngụy Nam tuy bận rộn, nhưng vừa có rảnh sẽ liền về nhà bồi con, cũng cố hết sức tròn trách nhiệm của một người cha, ngoài ra còn có ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại với dì nhỏ Tiểu Thất quan ái và làm bạn nữa, bọn nhỏ là đứa trẻ lớn lên trong yêu thương, cho nên không tồn tại cái gì mà tình huống thiếu yêu, nhưng Đại Bảo vẫn cứ không quá yêu nói chuyện, mong muốn được biểu hiện cũng không mạnh, tuy Diệp Tuệ cũng thường cổ vũ bé, nhưng bé vẫn là cái bộ dáng lạnh lẽo kia, chỉ có thể nói tính cách trời sinh là như thế.
Tương phản với Đại Bảo trầm ổn hướng nội, Tiểu Bối Ngụy Chung Linh lại thiên tính hoạt bát hiếu động, phi thường rộng rãi yêu cười, miệng cũng ngọt, thấy ai cũng đều mở miệng chào hỏi trước, luôn là cười tủm tỉm, có thể nói là được người thích dị thường.
Thật ra thì từ lúc còn trong tã lót đã có thể nhìn ra chỗ khác nhau giữa đôi anh em này, như là cùng là đói bụng hoặc là đi tiểu, Đại Bảo sẽ chỉ vặn vẹo thân thể để tỏ vẻ, nhiều lắm là hừ hừ hai tiếng, mà Tiểu Bối thì sẽ oa oa khóc lớn để tỏ vẻ nhu cầu của mình.
Ngụy Nam vừa mới đầu còn lo lắng trí lực Đại Bảo có vấn dề, Diệp Tuệ lặng lẽ nói với anh là trước kia cũng không khác với lúc này là mấy, Đại Bảo vẫn luôn đều đặc biệt làm cô bớt lo, trí lực cũng không có vấn đề.
Sự thật chứng minh, trí lực Đại Bảo xác thật không có vấn đề, bởi vì bé dù là nói chuyện hay là xuống đất đi đường, đều luôn nhanh hơn Tiểu Bối một nhịp, học thứ gì cũng đặc biệt nhanh, để cho người ta cảm thấy ấm lòng chính là, bé từ rất nhỏ đã liền bắt đầu biết chăm nom em gái, mỗi bé làm cái gì, vào lúc em gái không theo kịp tiết tấu gấp đến độ kêu oa oa ấy, bé sẽ liền dừng lại chờ em, hoặc là nắm tay em gái cùng đi, sẽ còn nhường đồ cho em gái, từ nhỏ đã là tiểu ấm nam, làm người ta không cách nào không yêu bé, Tiểu Bối cũng đặc biệt sùng bái anh trai, cái gì cũng do anh trai như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, quả thực chính là một tiểu tùy tùng.
Lần này, Diệp Tuệ đi Bắc Kinh mở công ty, vừa đi chính là non nửa năm, ấy là đã sắp giày vò chết cô rồi, cho dù cô không tiếc tiền điện thoại đường dài để gọi điện thoại về trong nhà mỗi ngày, cũng không an ủi được nỗi đau không cách nào làm bạn với con, ngày hôm qua con gái còn khóc lóc gọi "muốn mẹ" trong điện thoại, ngay cả con trai vẫn luôn rất ít khóc nháo cũng nói trong điện thoại: "Mẹ chừng nào thì mẹ về? Em gái nhớ mẹ." Thật ra thì nói tới đây, thanh âm của chính bé cũng mang theo nức nở, Diệp Tuệ nghe tiếng khóc của con trai con gái, đau lòng đến khó thở, nhanh chóng nói: "Mẹ rất nhanh là về rồi, còn có 2 ngày nữa là tới nhà."
Cho nên cô một khắc cũng không dám chậm trễ, qua Nguyên Đán xong, liền nhanh chóng bước lên đoàn tàu về quê.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


