Lương Tĩnh Uyển sợ điếng người, vội vàng cụp mắt.
Trợ lý bên cạnh nhận lấy kẹp tài liệu trong tay người đàn ông. Chẳng đợi Lương Tĩnh Uyển nói thêm câu nào, người trong thang máy đã mất kiên nhẫn giục: “Có lên nữa không đây?”
Nghe vậy, Lương Tĩnh Uyển không nói nhiều nữa, xoay người bước vào thang máy. Cửa thang máy khép lại. Qua khe hở, cô vẫn thấy được dáng người cao ngất của người đàn ông kia. Cô bĩu môi thầm mắng, đúng là đồ đạo mạo.
Lương Tĩnh Uyển tìm thấy tấm chi phiếu của mình trên sô pha. Cô thở phào một hơi, yên tâm đi về phía buồng thang máy.
Buồng thang máy vắng tanh. Cô sải bước đi vào, vừa ngẩng đầu đã thấy một đám người đang đi về phía này. Cô không chút do dự vươn tay bấm nút đóng cửa.
Khoảng cách chỉ còn một bước, cửa thang máy đã đóng kín mít.
Có người kinh ngạc giây lát, ngoảnh đầu hỏi: “Cô ta cố ý đấy à?”
…
Hôm sau, quẹt thẻ đi làm.
Lương Tĩnh Uyển sắp xếp xong tài liệu, liếc nhìn thời gian, đứng dậy gõ cửa.
Cửa vừa hé mở, khuôn mặt Cố Chính Sâm liền lọt vào tầm mắt Lương Tĩnh Uyển. Cô hơi sững sờ, hơi thở ngưng trệ, nhưng ngay lập tức điều chỉnh lại nét mặt.
Bước đến trước bàn làm việc lớn, cô đưa kẹp tài liệu trong tay cho Chu Húc An: “Luật sư Chu, tài liệu đã sắp xếp xong rồi.”
Chu Húc An nhận lấy tài liệu, lật xem vài trang. Ngẩng đầu thấy Lương Tĩnh Uyển đang cúi gằm mặt như con chim cút, anh ta hơi kinh ngạc, lại quay sang nhìn Cố Chính Sâm. Bầu không khí kỳ lạ bao trùm khắp văn phòng. Anh ta buột miệng hỏi: “Cúi đầu làm gì thế, hai người từng gặp nhau rồi à?”
Lương Tĩnh Uyển ngẩng đầu lên, cứng đờ đáp: “Chưa từng.”
Nghe vậy, Chu Húc An nhìn Lương Tĩnh Uyển bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Chà, câu này… hai người này thật sự từng gặp nhau rồi sao?
Dù vậy, anh ta cũng chẳng gặng hỏi thêm, phẩy tay bảo Lương Tĩnh Uyển ra ngoài: “Có vấn đề gì tôi sẽ tìm cô sau.”
Lương Tĩnh Uyển cứng nhắc gật đầu. Ánh mắt cô chẳng dám nhìn ngó lung tung, cứ cúi gằm mặt bước ra ngoài.
Chu Húc An nhìn theo bóng lưng Lương Tĩnh Uyển, ánh mắt bỗng chấn động. Anh ta vừa định lên tiếng nhắc nhở thì một tiếng “bốp” vang lên.
Cố Chính Sâm đang cúi đầu nhâm nhi trà trên sô pha bèn ngước mắt lên. Anh chỉ thấy Lương Tĩnh Uyển cắm đầu đụng sầm vào cửa kính. Cô đưa tay bưng kín trán, dáng vẻ chực khóc.
Sau lưng vang lên tiếng cười nén bực của Chu Húc An. Lương Tĩnh Uyển cảm thấy mặt mũi đời này của mình đã vứt sạch sành sanh trước mặt người đàn ông kia.
Bàn làm việc của Lương Tĩnh Uyển cách đó không xa, ngay sát cửa. Mấy nữ luật sư đang quây quanh bàn.
“Cô có thấy người đàn ông bên trong không?”
Lương Tĩnh Uyển cầm cốc nước trên bàn lên, gật đầu, thắc mắc: “Ai thế?”
Người trong văn phòng luật đều biết Lương Tĩnh Uyển mới về nước chưa lâu, hỏi câu này cũng chẳng có gì lạ. Bọn họ hạ thấp giọng: “Chủ tịch Cố của Trung Vinh, là bạn của sếp.”
“Cô bị vòng bạn bè của sếp làm cho nể phục rồi sao?” Một nữ luật sư tò mò hỏi.
Lương Tĩnh Uyển gượng gạo nhếch mép, cười khan mấy tiếng. Bị làm cho nể phục thật đấy!
Trong văn phòng.
Chu Húc An đang giới thiệu thân phận của Lương Tĩnh Uyển cho Cố Chính Sâm: “Bố cô ấy là Lương Úc Dân. Nghe nói cô ấy sắp đính hôn với nhà họ Tịch rồi. Tịch Cảnh Trình cậu biết đấy, nói ra thì…”
“Cậu ta còn phải gọi cậu một tiếng chú đấy.”
Bác cả của Cố Chính Sâm là Cố Chính Giang và ông cụ Tịch từng cùng nhậm chức ở một tỉnh. Chưa bàn đến tuổi tác, vai vế này là rành rành ra đó.
Cố Chính Sâm ngồi trên sô pha, đôi chân vắt chéo bọc trong chiếc quần âu. Giữa ngón trỏ và ngón giữa còn kẹp một điếu thuốc. Anh đang cúi người gạt tàn thuốc vào gạt tàn. Nghe Chu Húc An nói vậy, anh hờ hững lên tiếng: “Nhà họ Tịch gài cô ta vào à?”
Chu Húc An cầm lấy áo khoác âu phục: “Cô ấy tự dựa vào bản lĩnh để vào đấy. Đi thôi, đi ăn trưa nào.”
Tại buồng thang máy, Chu Húc An trông thấy Lương Tĩnh Uyển đang đứng đợi, khóe miệng anh ta nhếch lên: “Cô cũng đi ăn à?”
Lương Tĩnh Uyển nặn ra một nụ cười. Ánh mắt chạm phải Cố Chính Sâm, vẻ thả lỏng ban nãy bỗng chốc bay biến, cả người cô đứng nghiêm trang: “Đúng vậy.”
Tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra, ba người bước vào.
Thang máy xuống đến tầng một, Lương Tĩnh Uyển nói với Chu Húc An: “Luật sư Chu, tôi đi trước nhé.”
“Được.”
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển từ đầu đến cuối chẳng hề nhìn sang Cố Chính Sâm. Chu Húc An không giới thiệu, cô cũng vui vẻ rảnh rỗi, khỏi phải chào hỏi thêm một câu.
Nơi cửa lớn tòa nhà, một chiếc Ferrari màu đỏ đỗ nghênh ngang ngay chính giữa. Thấy Lương Tĩnh Uyển bước ra, tiếng còi xe vang lên.
Lương Tĩnh Uyển nhịn không được đưa tay lên trán. Cô vươn tay xõa mấy lọn tóc sau tai xuống để che khuất mặt mày, tránh người quen nhận ra, rồi rảo bước tiến tới. Mở cửa, ngồi lên ghế phụ, mọi động tác liền mạch lưu loát.
Trong xe Ferrari.
Người đàn ông trên ghế lái mặc chiếc áo sơ mi hoa phanh ngực, mái tóc rối bời, nụ cười ngông nghênh. Hắn ngoảnh đầu nhìn Lương Tĩnh Uyển, huýt sáo một tiếng.
Bộ dạng lấc cấc khó coi, nhưng câu cửa miệng lại đâm trúng tim đen Lương Tĩnh Uyển: “Sao cô vẫn chưa tìm được đối tượng thế?”
Lương Tĩnh Uyển kiềm chế xúc động muốn lườm hắn, bực tức nói: “Anh tưởng là ra chợ mua cải thảo chắc? Nhà nào cũng được à. Tôi cũng phải tìm chứ, đi đâu ăn đây?”
“Dì tôi đặt bàn ở Giang Nam Ngạn rồi, bảo chúng ta qua đó ăn.”
Lương Tĩnh Uyển cúi đầu cắm cúi lướt điện thoại: “Ồ, anh nhớ ăn nhanh lên đấy, chiều tôi còn phải đi làm.”
Tịch Cảnh Trình bật cười không rõ ý vị: “Sao, bố cô không cho cô tiền tiêu vặt nữa à? Cô cả nhà họ Lương mà còn thiếu chút tiền lương này sao?”
“Tháng này tôi phải lấy tiền chuyên cần đấy, đừng có đùa với tôi.” Lương Tĩnh Uyển khẽ mắng.
Thấy vậy, Tịch Cảnh Trình rốt cuộc không nói thêm gì nữa.
Bên trong Giang Nam Ngạn.
Thấy Lương Tĩnh Uyển gọi món không hề nương tay, Tịch Cảnh Trình không nhịn được lên tiếng: “Này, ra tay ác thế.”
Dứt lời, Lương Tĩnh Uyển liếc nhìn Tịch Cảnh Trình, gập thực đơn lại, cười híp mắt nói với người phục vụ: “Cho tôi thêm một chai Romanée-Conti năm 2000 nữa.”
Mặt Tịch Cảnh Trình thoắt cái xanh lè.
Chai rượu vang mười mấy vạn, Tịch Cảnh Trình kham nổi, nhưng quả thực là xuất huyết một mẻ lớn.
“Tôi nghe Hứa Ngôn bảo anh mua máy phát hiện nói dối à?” Lương Tĩnh Uyển nhai cần tây trong miệng phát ra tiếng giòn rụm, hững hờ hỏi.
Tịch Cảnh Trình nghe xong có tật giật mình. Hắn vốn dĩ không mua, chỉ dọa người thôi. “Đúng vậy.”
Cắm đũa vào bát, Lương Tĩnh Uyển liếc mắt nhìn sang: “Rốt cuộc anh muốn tôi tìm được hay không tìm được đây?”
Tịch Cảnh Trình đặt đũa xuống, ngả người ra sau, hai tay vắt sau gáy, cười nói: “Cô tìm được, tôi có được tình yêu đích thực. Cô không tìm được…” Hắn ngừng lại, đảo mắt đánh giá Lương Tĩnh Uyển từ trên xuống dưới: “Tôi rước một đại mỹ nhân như cô về nhà làm vợ, tôi cũng chẳng thiệt.”
Nói thì nói vậy, nhưng nếu Lương Tĩnh Uyển không tìm được tình yêu đích thực, hắn sẽ phải đơn thương độc mã chống lại người nhà. Nếu tìm được, cả hai cùng không muốn liên hôn, đương nhiên sức mạnh sẽ lớn hơn, chuyện này không thành được. Tịch Cảnh Trình dĩ nhiên mong Lương Tĩnh Uyển có thể tìm được một người đàn ông nguyện chống lại gia đình, nhưng vị đại tiểu thư này bây giờ chỉ muốn tìm người đến lừa gạt hắn thôi.
Hai người câu được câu chăng trò chuyện. Tịch Cảnh Trình liên tục nhìn về phía giao diện trò chuyện trên điện thoại, nhưng màn hình chỉ toàn một màu xanh lá. Đầu bên kia chẳng gửi lại một tin nhắn nào. Nhìn bộ dạng “si tình” của Tịch Cảnh Trình, Lương Tĩnh Uyển nhịn không được chép miệng mấy tiếng, dời mắt đi, tự mình nhìn trần nhà.
Lẽ nào tình yêu đích thực lại vĩ đại đến vậy?
Cô và Tịch Cảnh Trình quen biết nhiều năm. Đây là lần đầu tiên cô thấy vị đại thiếu gia này sẵn sàng gửi đi tin nhắn đầy ắp màn hình, đối phương không hồi âm cũng chẳng mảy may tức giận.
Lương Tĩnh Uyển lắc đầu. Ánh mắt dời xuống chai rượu vang còn dư hơn phân nửa trên bàn, tròng mắt đảo quanh. Cô vươn tay ra, nhưng…
Vẫn không nhanh bằng tay Tịch Cảnh Trình: “Tôi phải mang về cho Nhung Nhung uống.”
Tô Nhung, cô bạn gái giáo viên mầm non của Tịch Cảnh Trình.
Lương Tĩnh Uyển thở dài một tiếng: “Đồ trọng sắc khinh bạn.”
Than vãn thì than vãn, nhưng khi Tịch Cảnh Trình đề nghị chụp ảnh gửi cho cô hắn, Lương Tĩnh Uyển vẫn nở một nụ cười ngọt ngào.
Lương Tĩnh Uyển rút khăn giấy, thấm nhẹ môi rồi ném chuẩn xác vào thùng rác sau lưng. Cô nhanh nhẹn xách túi lên: “Đi thôi.”
Tịch Cảnh Trình đút hai tay vào túi quần, bước đi chậm rì rì. Lương Tĩnh Uyển rảo bước ra ngoài, đang vội về đi làm. Thấy vậy, cô liên tục lia ánh mắt sắc lẹm về phía Tịch Cảnh Trình.
Tịch Cảnh Trình đủng đà đủng đỉnh, Lương Tĩnh Uyển phải liên tục ngoái đầu lại. Chưa kịp buông lời trách mắng, cô đã đâm sầm vào lồng ngực người đàn ông vừa bước ra cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

