“Cho cô năm mươi vạn, rời khỏi con trai tôi.”
Lương Tĩnh Uyển đang cúi đầu uống cà phê, chợt một người phụ nữ ngồi xuống phía đối diện. Nghe câu nói kia, cô nhướng mày, trong lòng dâng lên sự kinh ngạc, khẽ mỉm cười:
“Không cho nổi năm trăm vạn sao?”
Ánh mắt người phụ nữ trung niên xinh đẹp lóe lên vẻ ngỡ ngàng khi nhìn rõ khuôn mặt Lương Tĩnh Uyển. Nhưng ngay khi cô cất lời, chút ngỡ ngàng ấy lập tức tan biến không còn dấu vết.
Bà ta nhất thời vừa xấu hổ vừa bực tức, hai gò má ửng đỏ ngượng ngùng. Dù vậy, bà ta vẫn đinh ninh Lương Tĩnh Uyển là loại phụ nữ ham mê phù phiếm, thần sắc dần lấy lại vẻ bình tĩnh:
“Năm trăm vạn, hừ, cô cũng xứng sao? Cầm năm mươi vạn này rồi cút cho tôi.”
Người phụ nữ trung niên ném xoạch tấm chi phiếu xuống mặt bàn, ánh mắt khinh khỉnh đánh giá Lương Tĩnh Uyển từ trên xuống dưới. Bà ta bật cười nhạo báng, đủng đỉnh xách chiếc túi hàng hiệu đắt tiền lên, đứng dậy rời đi.
Đợi bóng người khuất khỏi tầm mắt, Lương Tĩnh Uyển mới cầm tấm chi phiếu lên nhìn lướt qua. Ánh mắt cô vô tình liếc thấy người đàn ông ngồi bàn đối diện. Người phụ nữ kia rời đi, vị trí của hai người bỗng chốc trở thành mặt đối mặt. Người đàn ông cúi đầu nhấp ngụm cà phê, ánh mắt chăm chú đang nhìn thẳng về phía này.
Giọng người phụ nữ ban nãy không hề nhỏ. Biết người kia đã thu hết mọi chuyện vào tai vào mắt, lòng Lương Tĩnh Uyển dâng lên cảm giác ngượng ngùng vô cùng.
Cô bưng cốc lên uống một ngụm rồi đặt xuống bàn. Vừa đứng dậy, cô vừa đưa tay vén lọn tóc vương bên trán, điềm nhiên ngước mắt lườm đối phương.
Bốn mắt nhìn nhau chừng hai ba giây.
Ánh mắt người đàn ông bình lặng tĩnh như mặt nước. Vẻ mặt anh ôn hòa, dường như chẳng hề bận tâm đến cái lườm của Lương Tĩnh Uyển. Anh ngước mắt nhìn lại cô, một luồng áp lực vô hình ập tới.
Lương Tĩnh Uyển lép vế, đành rời mắt đi trước. Sự ngượng ngùng dường như lại pha thêm vài phần bực dọc. Cô vươn tay lấy cuốn tạp chí trên bàn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt hạnh trong veo. Lúc rời đi, ngang qua bàn người đàn ông, cô không quên khẽ hừ một tiếng để bày tỏ sự bất mãn.
Trước khi ra cửa, cô tiện tay đặt cuốn tạp chí lên quầy lễ tân.
Lương Tĩnh Uyển ủ rũ như con gà trống thua trận. Vừa bước ra khỏi quán cà phê, cô bỗng bị người ta kéo lại một cái.
“Ơ?”
“Người ngồi đối diện cậu lúc nãy là ai thế?”
Hứa Ngôn và Lương Tĩnh Uyển hẹn gặp nhau ở quán cà phê. Nhưng cô ấy vừa đến đã thấy có người ngồi đối diện bạn mình. Tưởng có người tìm Lương Tĩnh Uyển, cô ấy bèn đứng đợi ngoài cửa.
Sắc mặt Lương Tĩnh Uyển khó coi. Tưởng cô bạn nhắc đến gã đàn ông xa lạ kia, cô bực dọc đáp:
“Không quen.”
Ánh mắt Hứa Ngôn dời xuống tay Lương Tĩnh Uyển:
“Vậy sao bà ta còn đưa chi phiếu cho cậu?” Nói rồi, cô ấy giật lấy tấm chi phiếu, nhìn kỹ một chút: “Năm mươi vạn.”
Lúc này Lương Tĩnh Uyển mới nhận ra người Hứa Ngôn nói là người phụ nữ trung niên kia. Cô mím môi:
“Chắc là…” Cô ngập ngừng một lát: “Thấy mình đẹp quá chăng.”
Câu nói tự cao ấy khiến Hứa Ngôn khẽ hừ giọng.
Trong chiếc xe Mercedes.
Hứa Ngôn hỏi về chỗ để tấm chi phiếu.
“Cứ để đó đã, nếu biết ngày nào có cơ hội gặp lại…” Lương Tĩnh Uyển híp mắt, trầm ngâm suy nghĩ: “Mình nhất định sẽ ra ngân hàng đổi mấy vạn đồng xu, ném chết bà ta!”
Chiếc xe lăn bánh, dừng lại ở tầng hầm B1 khu Giang Nam Ngạn.
Hai cô nàng đi ngâm chân rồi mát xa. Sau khi thư giãn, bỗng có cuộc gọi đến.
“Anh thấy được là được, đến lúc đó gửi qua WeChat cho tôi.”
Lương Tĩnh Uyển nói giọng dửng dưng. Dăm ba câu ngắn gọn kết thúc, cô cúp máy, ngón tay lướt lướt trên màn hình điện thoại.
Hứa Ngôn nghe thấy đầu dây bên kia là giọng Tịch Cảnh Trình, bèn lột mặt nạ ra, ghé sát người Lương Tĩnh Uyển hỏi:
“Cậu vẫn chưa tìm được tình yêu đích thực đạt chuẩn à?”
Lương Tĩnh Uyển muốn chấm dứt cảnh độc thân từ bé trước sinh nhật hai mươi bảy tuổi. Cô muốn bắt đầu một mối tình ngọt ngào, lãng mạn, ấm áp đúng như tưởng tượng, tìm thấy một tình yêu đích thực phù hợp với bản thân.
Nhưng đàn ông trung niên thì cô chê quá thực dụng, thiếu niên trẻ tuổi lại thấy quá non nớt. Kén cá chọn canh mãi, chẳng có ai lọt vào tiêu chuẩn tình yêu đích thực trong lòng Lương Tĩnh Uyển.
Hứa Ngôn thầm đoán: Đừng nói hai mươi bảy, dù có bảy mươi hai tuổi, cô bạn cũng chẳng tìm nổi một quý ông hoàn hảo. Đẹp trai, quan điểm sống đúng đắn, dáng người đẹp, giọng nói hay, cao mét tám…
Có lúc Hứa Ngôn còn ngờ rằng, người bạn mình muốn tìm là một vị Bồ Tát sống.
“Công ty mình mới ký hợp đồng với mấy cậu sinh viên, cậu có muốn xem thử không?” Hứa Ngôn hiến kế nát.
“Bỏ đi, chỉ có cậu mới hứng thú với sinh viên thôi.” Lương Tĩnh Uyển nhún vai, miệng nhai nhóp nhép, giọng nói hàm hồ không rõ.
Hứa Ngôn bất lực lắc đầu, tò mò hỏi:
“Cứ tìm thế này, cậu có thể tìm được tình yêu đích thực trước khi đính hôn với nhà họ Tịch không?”
Khi Tịch Cảnh Trình rút bản hợp đồng giấy trắng mực đen ra, Lương Tĩnh Uyển mới bàng hoàng nhận ra mình đã mắc bẫy. Cô đành cảm thán Tịch Cảnh Trình quá nặng tình với cô bạn gái nhỏ, đến mức mang cả cô ra mà “tính kế”.
Nhưng thời gian đã trôi qua hơn nửa. Khoảng cách đến ngày sinh nhật chỉ còn chưa đầy bốn tháng, vậy mà ứng cử viên cho tình yêu đích thực vẫn chưa thấy tăm hơi…
Lương Tĩnh Uyển nhăn mũi, nặn mãi không ra nổi một nụ cười. Mắt đảo quanh, cô bỗng nảy ra một kế.
“Cậu nói xem, hay là mình thuê người đến lừa Tịch Cảnh Trình nhỉ?”
Khóe miệng Hứa Ngôn giật giật, buồn cười trước lời này:
“Tịch Cảnh Trình chẳng bảo hắn đã mua máy phát hiện nói dối xịn nhất rồi sao. Với cái bản mặt không giấu nổi tâm tư này của cậu, bước lên đó đảm bảo chưa kịp ra trận đã tử trận.”
“Chẳng lẽ mình lại lên Lâm Cự Ly xem mắt. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì mình để mặt mũi đi đâu.” Lương Tĩnh Uyển quấn áo choàng tắm lăn lộn trên sô pha, miệng hừ hừ không ngừng.
Lâm Cự Ly là ứng dụng hành chính của thành phố Lâm Thành, được tích hợp thêm cả tính năng xem mắt.
Lời của Lương Tĩnh Uyển lại nhắc nhở Hứa Ngôn, cô ấy bèn nảy ra một ý kiến tồi:
“Hay cậu ra góc xem mắt ở Thành Tây xem sao, các ông bà lão đều tập trung ở đó tìm đối tượng cho con trai con gái đấy.”
Đường đường là cô cả tập đoàn họ Lương mà lại đến góc xem mắt để tìm đối tượng, chuyện này mà lan ra thì mặt mũi cô vứt đi đâu!
Lương Tĩnh Uyển thừa biết Hứa Ngôn chỉ giỏi đổ thêm dầu vào lửa, cô bèn lườm trắng mắt rồi im lặng.
“Cậu muốn tìm đối tượng thì phải nhìn xa trông rộng. Quanh đây không có thì tìm bên ngoài. Hôm nào rảnh… mình dẫn cậu ra ngoài mở mang tầm mắt.”
Trong đầu nảy ra một ý, Hứa Ngôn cười đầy mờ ám, nhướng mày nhìn Lương Tĩnh Uyển với ánh mắt sâu xa.
Lương Tĩnh Uyển lộ rõ vẻ nghi ngờ trên mặt.
Đợi hai người lên xe, Lương Tĩnh Uyển cầm điện thoại lên mới phát hiện: Chi phiếu mất rồi?
Đảo mắt nhìn quanh một vòng, lột cả ốp điện thoại, lục tung chiếc túi xách nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Cô ngẩng đầu nhìn Hứa Ngôn, hai người đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
“Cậu quay lại phòng riêng tìm thử xem.”
Lương Tĩnh Uyển vội vàng xuống xe, lật đật chạy về phía thang máy. Đang chạy thì vai cô va phải một người đàn ông vừa bước ra ngoài.
“Á.”
Chưa kịp xoa chỗ đau, Lương Tĩnh Uyển đưa tay chặn cánh cửa thang máy đang khép lại, ngoảnh đầu nói vội:
“Ngại quá.”
Nhưng tài liệu đã rơi lả tả đầy đất. Cô cúi người nhặt giúp đối phương, thu gọn cùng kẹp tài liệu trên tay rồi nói thêm câu nữa:
“Xin lỗi.”
“Không sao.” Một giọng nói trầm thấp, đầy từ tính lọt vào tai.
Lương Tĩnh Uyển bất chợt lóe lên ba chữ trong đầu: “Giọng siêu trầm.” Lòng tò mò không biết chủ nhân của chất giọng này trông như thế nào, cô ngước mắt nhìn. Bỏ qua diện mạo, đôi mắt người đàn ông đập vào mắt cô trước tiên. Bốn mắt vừa vặn nhìn nhau. Khuôn mặt quen thuộc, ánh mắt quen thuộc, một luồng áp lực lập tức ập tới.
Não bộ Lương Tĩnh Uyển trống rỗng mất một nhịp, nhưng trong đầu nhanh chóng xẹt qua bốn chữ: “Oan gia ngõ hẹp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

