Mấy dự án đầu tư lớn vừa khởi động, mỗi ngày dòng tiền lên đến mấy chục, cả trăm tỷ. Trong một tuần anh phải bay qua ba, bốn nước để công tác.
Tối qua anh có thể đến dự đã là nể mặt lắm rồi.
Winnie tò mò xen vào: “Ngài Bùi là con lai Trung - Mỹ ạ? Vẻ ngoài đúng là đỉnh của chóp.”
Với gương mặt và vóc dáng này, nếu anh mà vào showbiz chắc sẽ càn quét sạch sành sanh, nhưng với thân phận của anh thì việc vào showbiz là tự hạ thấp giá trị.
“Mẹ anh ấy là người Mỹ, bố là người Trung Quốc.” Triệu Hòa Tụng liếc cô ấy một cái, cười như không cười: “Sao nào, em cũng thích kiểu người như thế à?”
Winnie vội vàng phủ nhận: “Anh đừng có nói bậy nhé, em chỉ đơn thuần là thưởng thức thôi.”
Ngài Bùi là của Yểu Yểu nhà cô ấy, sao cô ấy có thể có suy nghĩ gì khác được.
Trước đây cô ấy đúng là cũng thích kiểu người lạnh lùng, nhưng sau này đã tỉnh ngộ rồi. Cái người cô ấy từng gặp, mỗi khi có mâu thuẫn là chỉ biết dùng chiến tranh lạnh.
Sau khi họ ăn sáng xong, Triệu Hòa Tụng cho xe đưa hai người họ về trường.
7 giờ tối ở trong nước.
Mạnh Nghiên vừa bước ra từ phòng tắm, trên người cô ta mặc một chiếc váy hai dây cổ V sâu, chất liệu voan lưới trong suốt, chẳng che được gì cả.
Kể từ lần gây chuyện ở Mỹ, Triệu Vân Duệ đã lạnh nhạt với cô ta hơn nhiều.
Nếu cứ tiếp tục thế này, cô ta sợ một ngày nào đó Triệu Vân Duệ nhất thời nóng đầu đòi hủy hôn, đến lúc đó mặt mũi của cô ta biết để đi đâu.
Đàn ông có thể tìm người khác, nhưng nhà họ Triệu thì chỉ có một. Tuy Triệu Vân Duệ không tài giỏi bằng Triệu Hòa Tụng nhưng lại được lòng Chủ tịch Triệu. Dù thế nào đi nữa, gia sản nhà họ Triệu cũng có phần của anh ta.
Tất nhiên Mạnh Nghiên sẽ không chắp tay dâng nhà họ Triệu cho kẻ khác, lúc cần thiết cô ta phải duy trì tình cảm tốt đẹp với Triệu Vân Duệ, đảm bảo cho hôn lễ diễn ra vẹn toàn.
Cô ta đốt một loại tinh dầu có hương thơm quyến rũ, rồi vén chăn lên giường chờ Triệu Vân Duệ tắm xong.
Trong lúc thấy nhàm chán, cô ta với lấy chiếc điện thoại màu đen trên tủ đầu giường, lướt xem các trang mạng xã hội của anh ta.
Để xem Triệu Vân Duệ có lén lút liên lạc với bạn gái cũ sau lưng mình không.
May mà chẳng tìm thấy gì.
“Em lại kiểm tra anh đấy à?” Anh ta đứng ở cửa phòng tắm, mày nhíu chặt.
Mạnh Nghiên bình tĩnh xoay điện thoại lại, đưa màn hình cho anh ta xem: “Em chỉ xem trang cá nhân của anh một chút thôi mà cũng không được à?”
Triệu Vân Duệ lấy khăn tuỳ tiện lau tóc: “Thế em đã xem ra được gì hay ho chưa?”
Điều khiến Mạnh Nghiên kinh ngạc là: “Sao Mạnh Thư Yểu cũng ở đây vậy?”
Cô ta nhìn thấy bóng dáng Mạnh Thư Yểu trong một tấm ảnh chụp chung. Ngay cả tiệc sinh nhật, cậu cả nhà họ Triệu cũng mời Mạnh Thư Yểu, chứng tỏ mối quan hệ của họ không hề đơn giản.
“Thì đến thôi, em hơi đâu mà lo chuyện của họ.” Triệu Vân Duệ giật lấy điện thoại từ tay cô ta rồi cúi đầu hôn lên cổ cô ta.
Mạnh Nghiên hoàn toàn không còn tâm trạng, cô ta né nụ hôn của anh ta: “Không được, em phải về nhà một chuyến, lần sau em bù cho anh.”
Triệu Vân Duệ tỏ vẻ bực bội. “Em đùa anh đấy à? Người hẹn anh là em, cho anh leo cây cũng là em. Anh tắm rửa xong xuôi rồi em lại bảo không làm nữa là sao?”
“Thật sự có việc gấp, hay là anh làm nhanh gọn lẹ đi, 10 phút là đủ rồi nhỉ…”
Anh ta càng thêm tức tối: “Em sỉ nhục ai đấy? Không làm thì thôi.”
Mạnh Nghiên không có thời gian dỗ dành anh ta, cô ta thay quần áo rồi trở về nhà.
Sợ đêm dài lắm mộng, cô ta tuyệt đối không thể để Mạnh Thư Yểu và cậu cả nhà họ Triệu qua lại với nhau.
Lúc vào cửa, Mạnh Chấn Hoa vừa hay đang gọi điện thoại.
Có lẽ là việc hợp tác không thành, sắc mặt ông ta không được tốt lắm.
Đợi ông ta cúp máy, Mạnh Nghiên cất tiếng gọi: “Bố.”
Giọng Mạnh Chấn Hoa lạnh lùng: “Sao hôm nay con lại về?”
“Con về lấy chút đồ.” Mạnh Nghiên thăm dò: “Công ty có chuyện không thuận lợi ạ?”
Mạnh Chấn Hoa không nói gì, chỉ rút một điếu thuốc trong bao ra châm lửa.
“Bố, con có một ý này.” Mạnh Nghiên đi tới, ngồi xuống bên cạnh ghế sofa: “Yểu Yểu sắp nghỉ hè về rồi phải không ạ? Con nghĩ có thể để nó đính hôn với cậu Từ trước, tổ chức thật long trọng. Như vậy người ngoài sẽ biết chúng ta và nhà họ Từ thông gia, đến lúc đó cổ phiếu chắc chắn sẽ tăng, các doanh nghiệp khác cũng sẽ chủ động muốn hợp tác với chúng ta.”
Dĩ nhiên Mạnh Chấn Hoa biết đây là một cách hay. “Con nghĩ bây giờ nó còn ngoan ngoãn nghe lời như hồi nhỏ à?”
Muốn con bé đó ngoan ngoãn chấp nhận đính hôn e là không dễ.
Mạnh Nghiên lại không hề lo lắng. “Người mà nó quan tâm nhất không phải là Thư Mạn sao? Chắc chắn nó sẽ thỏa hiệp thôi.”
Mạnh Chấn Hoa chỉ sợ dồn Mạnh Thư Yểu vào đường cùng sẽ phản tác dụng.
Học kỳ này chỉ còn một tuần rưỡi nữa là kết thúc.
Mạnh Thư Yểu đã tìm hỏi mấy phòng tranh nhưng không nơi nào tuyển thực tập sinh.
Các xưởng vẽ nhỏ do tư nhân kinh doanh thì có tuyển người nhưng cùng lắm cũng chỉ là làm việc vặt, chẳng học hỏi được gì.
Sáng hôm đó sau khi tan học, Winnie hỏi: “Yểu Yểu, chiều nay đi xem phim không? Dạo này có bộ phim ly kỳ kia đang hot trên mạng lắm, được khen nhiều nữa.”
Mạnh Thư Yểu đứng bên bồn rửa khay pha màu: “Chiều nay tớ còn một buổi phỏng vấn ở phòng tranh nữa.”
“Vậy thôi, để tớ đi với Mia.” Winnie rút điện thoại ra mua vé.
“Ừ, hai cậu xem phim vui vẻ nhé.”
Ăn trưa xong, cô ngủ một giấc. Đến 3 giờ, Mạnh Thư Yểu ra ngoài bắt xe.
Định vị cho thấy nơi đó khá xa trường, bắt xe đến mất hơn một tiếng đồng hồ.
Phòng tranh này mới mở cách đây không lâu, chắc là vẫn đang thiếu họa sĩ nên người phụ trách bên đó đã chủ động hẹn cô đến phỏng vấn.
4 rưỡi thì đến nơi, xe chỉ có thể dừng ở đầu đường.
Khu này là khu mới quy hoạch, nhiều studio vẫn đang trong giai đoạn thi công.
Mạnh Thư Yểu trả tiền rồi xuống xe, đi theo chỉ dẫn của định vị qua một con đường nhỏ. Khoảng 7, 8 phút sau thì thấy một ngôi nhà nhỏ hai tầng.
Khu vực trưng bày qua ô cửa kính treo những tác phẩm với phong cách khác nhau, còn có cả một vài tác phẩm điêu khắc nghệ thuật.
Cô đẩy cửa bước vào, đi đến quầy lễ tân: “Chào cô, tôi tên là Elara, đã hẹn phỏng vấn với bà chủ lúc 5 giờ.”
“Vâng, cô ngồi đợi một lát, tôi sẽ gọi bà chủ xuống.”
Mạnh Thư Yểu cảm ơn rồi ngồi xuống ghế sofa ở khu vực tiếp khách để chờ.
Cô quan sát cách bài trí không gian xung quanh, chủ yếu là tông màu gỗ tự nhiên, đồ nội thất bằng gỗ, cách trưng bày khá đơn giản.
Một lát sau, bà chủ đi từ trên lầu xuống. Trông cô ấy khá trẻ, khoảng 30 tuổi, là một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng.
Cô ấy cười tươi cất lời: “Ở ngoài trông cô còn xinh hơn cả ảnh trong hồ sơ nữa, không đi làm người mẫu thì thật đáng tiếc.”
Mạnh Thư Yểu đứng dậy, lịch sự đáp lại: “Chị quá khen rồi ạ.”
“Tôi đã xem hồ sơ của em rồi, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của tôi.” Linda giới thiệu sơ qua cho cô: “Bên chúng tôi chủ yếu là vẽ chân dung, cụ thể sẽ theo yêu cầu của khách hàng. Nhưng có một điểm khá đặc biệt…”
“Là gì ạ?”
“Vẽ nghệ thuật khỏa thân, em có chấp nhận được không?”
Mạnh Thư Yểu khẽ cau mày: “Khỏa thân ạ?”
Linda nói thẳng: “Là loại khỏa thân hoàn toàn ấy, khách hàng nam sẽ chiếm phần nhiều.”
Vẻ mặt Mạnh Thư Yểu sững sờ trong giây lát, cô lập tức từ chối: “Xin lỗi, em không vẽ thể loại này.”
“Đều là nghệ thuật cả thôi, những bức họa nổi tiếng chẳng phải cũng vẽ những thứ này sao?” Linda khuyên cô: “Vẽ cái gì mà chẳng là vẽ, mức lương đãi ngộ của chúng tôi rất hấp dẫn đấy.”
“Xin lỗi, em không vẽ loại đó.” Thái độ của Mạnh Thư Yểu rất dứt khoát. “Em còn có việc, xin phép đi trước.”
Cô nói xong thì rời đi ngay.
Đa số loại tranh chân dung khỏa thân đó đều là mượn danh nghệ thuật để thỏa mãn sở thích bệnh hoạn của bản thân.
Vẽ con gái cô còn có thể chấp nhận được, chứ đàn ông… nghĩ đến cảnh đó là đã thấy buồn nôn rồi.
Lúc ra khỏi phòng tranh, trời đã sẩm tối, mây đen trên đầu giăng kín, mưa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)