Xung quanh rất ít xe cộ qua lại, Mạnh Thư Yểu đành phải đặt xe qua ứng dụng. Cô đứng bên đường chờ hơn 10 phút mà không có tài xế nào nhận chuyến.
Rất nhanh sau đó, những hạt mưa dày đặc bắt đầu rơi xuống, càng lúc càng có xu hướng nặng hạt hơn.
Cô vội vàng tìm một mái hiên để trú mưa.
Thời tiết thay đổi quá đột ngột, buổi chiều trời vẫn còn trong xanh, giờ đã mưa như trút nước.
Màn mưa che khuất tầm nhìn, bên tai chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp độp.
Mạnh Thư Yểu bị kẹt ở đây không đi được.
Nếu muộn hơn nữa mà vẫn ở ngoài một mình thì không an toàn.
Cô gửi định vị cho Winnie, định hỏi xem cô ấy có thể giúp cô gọi một chiếc xe đến đón không.
Sau khi gửi đi rồi cô mới nhận ra mình đã gửi nhầm người, cô đã gửi cho ngài Bùi.
Ảnh đại diện mà Winnie mới đổi mấy hôm trước rất giống của Bùi Duật Châu, đều là một màu đen kịt. Do vừa nãy vội quá nên cô không để ý tên hiển thị, vội vàng thu hồi tin nhắn.
Vài giây sau, Bùi Duật Châu gửi lại một dấu chấm hỏi.
Mạnh Thư Yểu giải thích: [Xin lỗi, tôi gửi nhầm người rồi.]
Bùi Duật Châu: [Đang ở ngoài à?]
Mạnh Thư Yểu: [Vâng, trời đang mưa to lắm. Tôi ra ngoài không mang ô, lại còn không bắt được xe.]
Kèm theo một biểu tượng cảm xúc xui xẻo.
Bùi Duật Châu: [Gửi định vị cho tôi.]
Mạnh Thư Yểu: [Anh đang ở Chicago ạ?]
Bùi Duật Châu: [Ừ.]
Mạnh Thư Yểu gửi lại ngay.
Pin điện thoại đã báo đỏ, cô không dám dùng nữa.
Cô đợi khoảng 40 phút, chiếc Cullinan quen thuộc đã xuất hiện ở đầu đường.
Ánh đèn xe xuyên qua màn mưa chiếu lên người cô.
Mark cầm ô bước xuống xe, đi về phía này: “Cô Mạnh, đi thôi.”
Mạnh Thư Yểu bước vào dưới ô: “Cảm ơn.”
Trong xe không hề có bóng dáng cao quý ấy.
“Ngài Bùi không có ở đây ạ?”
Mark nói: “Ngài ấy có một bữa tiệc xã giao vẫn chưa xong.”
“Vậy à.”
Cô cứ ngỡ sẽ được gặp anh.
Sau khi lên xe, Mạnh Thư Yểu hắt xì hai cái liên tiếp.
Buổi tối nhiệt độ xuống thấp mà cô lại mặc quá mỏng manh, lúc này đã hơi ngạt mũi.
Mark đưa cho cô một chiếc khăn sạch, hỏi: “Cô Mạnh, hay là tôi đưa cô đến khách sạn thay đồ trước nhé, cô cứ ướt sũng thế này về trường có thể sẽ bị cảm.”
Mạnh Thư Yểu định từ chối, nhưng lại nghe thấy anh ấy nói: “Ngài ấy cũng ở đó.”
Cô bèn gật đầu: “Vâng, vậy làm phiền anh rồi.”
8 giờ đến khách sạn.
Mark đặt một phòng mới, nhờ nhân viên lễ tân qua trung tâm thương mại bên cạnh mua giúp một bộ quần áo để thay.
Người Mạnh Thư Yểu gần như ướt sũng, cô vào phòng tắm rửa, tạm thời mặc áo choàng tắm dùng một lần của khách sạn.
Cô vừa sấy khô tóc xong, chưa đợi bao lâu thì chuông cửa vang lên.
Cô ra mở cửa, nhân viên đưa cho cô một túi đồ.
Quần áo được mua theo đúng số đo của cô, là kiểu đồ thường ngày, chất vải rất thoải mái.
Một lát sau, nhân viên phục vụ nhà hàng còn mang bữa tối đến phòng cho cô.
Mạnh Thư Yểu thay quần áo, ăn no nê rồi nhắn tin cho Bùi Duật Châu: [Ngài Bùi, anh xong việc chưa?]
Bên kia vẫn là một chữ lạnh nhạt: [Ừ.]
Mạnh Thư Yểu: [Vậy tôi qua tìm anh được không?]
Bùi Duật Châu: [Tìm tôi làm gì.]
Mạnh Thư Yểu: [Muốn gặp anh thì không được sao?]
Một lúc lâu sau, anh mới trả lời: [Ở phòng bên cạnh.]
Mạnh Thư Yểu lập tức cất điện thoại rồi qua tìm anh.
Mark vừa đi ra từ trong phòng, không đóng cửa.
Mạnh Thư Yểu đi thẳng vào trong thì thấy Bùi Duật Châu đang tựa vào ghế sofa nghỉ ngơi.
Cổ áo sơ mi trắng mở hai cúc, hờ hững khoe ra đường nét xương cổ thanh thoát, vừa cấm dục lại vừa quyến rũ.
Có lẽ chỉ có anh mới có thể mặc áo sơ mi mà toát ra vẻ phóng khoáng thanh cao đến vậy.
Mạnh Thư Yểu rón rén cất tiếng: “Ngài Bùi.”
Người đàn ông lười biếng hé mắt, đáy mắt ánh lên vẻ say mơ màng.
Cô đến gần, ngửi thấy mùi cồn trên người anh: “Anh uống nhiều lắm à?”
Bùi Duật Châu vắt chéo đôi chân dài, dựa vào đó, tay trái chống lên trán, không đáp mà hỏi ngược lại: “Một mình cô chạy ra ngoài xa như vậy làm gì?”
Mạnh Thư Yểu ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh. “Tôi đến phòng tranh phỏng vấn xin việc nhưng không được thuận lợi lắm.”
Ai mà ngờ đó lại là một nơi không đứng đắn, làm cô phí cả buổi chiều.
Cô cứ ngỡ Bùi Duật Châu sẽ không hứng thú, không ngờ anh lại hỏi tiếp: “Sao lại không thuận lợi?”
Trên mặt Mạnh Thư Yểu thoáng qua vẻ ngượng ngùng: “Chỉ là… không giống như tôi nghĩ, không học được thứ gì thực tế cả.”
Bùi Duật Châu không nói gì nữa, anh nghiêng đầu tựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mạnh Thư Yểu nhỏ giọng hỏi: “Anh có muốn uống chút nước mật ong không?”
Anh không mở mắt, đôi môi khẽ động: “Chưa say.”
Giọng nói sau khi uống rượu hơi khàn khàn, nghe rất có sức hút.
“Vậy anh có muốn lên giường nghỉ ngơi không?”
Anh không đáp.
Mạnh Thư Yểu chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh, dường như anh đã ngủ thiếp đi.
Hơi thở cũng dần trở nên đều đặn.
Cô không kìm được mà nhích lại gần, ghé sát vào ngắm nghía gương mặt này.
Nhìn ở khoảng cách gần, lông mi anh vừa dày vừa dài, xương mày lập thể, hốc mắt sâu, mí mắt rõ ràng, sống mũi cao, đường nét gương mặt cứng cỏi.
Đôi mắt anh là đẹp nhất, màu con ngươi tựa như ngọc phỉ thúy Đế Vương Lục, khi nhìn người khác thì cao ngạo sắc bén, coi thường vạn vật.
Dung mạo này đúng là một tuyệt tác của Nữ Oa.
Mạnh Thư Yểu cúi người xuống, lặng lẽ đưa tay ra. Khi đầu ngón tay vừa chạm vào lọn tóc lòa xòa trước trán anh thì anh đột ngột mở mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lúc này, đôi mắt nhuốm hơi men của anh vừa sâu thẳm vừa nguy hiểm.
So với ngày thường, vẻ sắc bén đã bớt đi ít nhiều.
Tim Mạnh Thư Yểu chợt run lên: “Tôi…”
Bùi Duật Châu nheo mắt, nắm lấy cổ tay cô: “Định làm chuyện xấu gì thế?”
Mạnh Thư Yểu không đứng vững nên bị lực kéo của anh lôi về phía trước. Cô ngã thẳng vào lòng anh, má lướt qua đôi môi mỏng.
Đôi môi anh lành lạnh.
Khoảnh khắc va chạm như có một dòng điện nhỏ chạy qua, tê dại cả người.
Hơi thở của Bùi Duật Châu chợt ngưng lại, khoang mũi ngập tràn hương thơm từ người cô gái.
Hương sữa tắm thoang thoảng mùi cam quýt hòa quyện với mùi hương cơ thể đặc trưng của cô.
Đầu gối cô tì vào bên chân anh, cách một lớp quần tây mỏng, nhiệt độ cơ thể dần tăng lên.
Theo phản xạ tự nhiên của cơ thể, vùng bụng dưới của anh căng cứng.
Cả người Mạnh Thư Yểu cứng đờ, hai tay chống trên vai anh. Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì bên tai đã đột ngột vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Tránh xa tôi ra.”
Cô vội vàng đứng thẳng dậy, lùi về sau: “Tôi không cố ý, anh đừng giận.”
Bùi Duật Châu khẽ nuốt khan, vẻ mặt lạnh nhạt: “Về phòng của cô đi.”
“Ngài Bùi, tôi…”
Chưa đợi cô nói xong, anh đã đứng dậy đi vào phòng tắm.
Mạnh Thư Yểu đứng tại chỗ đầy bối rối, không biết mình đã chọc giận anh ở chỗ nào.
Là vì vô tình hôn anh một cái sao?
Anh bài xích đến thế ư?
Hết lần này đến lần khác từ chối, ngoài ghét bỏ ra thì còn có thể là gì nữa.
Cô cứ bám riết lấy anh như vậy, có phải anh thấy rất phiền không?
Mạnh Thư Yểu cụp mắt xuống, xoay người rời khỏi phòng.
Đêm đó, cô nằm trên giường mất ngủ gần cả đêm, bị cảm giác thất bại và hụt hẫng bủa vây.
Nếu cô không có cách nào ở lại bên cạnh Bùi Duật Châu thì sẽ phải ngoan ngoãn trở về chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt.
Đó sẽ là cơn ác mộng của cả cuộc đời này.
Cô chỉ ngủ lơ mơ được ba tiếng, 6 giờ sáng đã bị chuông báo thức đánh thức.
Hôm nay có tiết học lúc 8 giờ sáng, cô phải mau chóng quay về trường.
Trước khi rời khách sạn, cô gửi cho Bùi Duật Châu một tin nhắn: [Tôi về trường đây, xin lỗi vì hôm qua đã gây thêm phiền phức cho anh.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)