Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lạc Lối Giữa Màn Sương Chương 27: Ôm Một Cái Là Được Rồi.

Cài Đặt

Chương 27: Ôm Một Cái Là Được Rồi.

Mạnh Thư Yểu sững sờ.

Mọi người xung quanh đều hóng chuyện, xem kịch vui.

Ở nước ngoài, thực ra hôn má là một phép xã giao rất phổ biến nên hình phạt này cũng không có gì quá kỳ lạ.

Nhưng đối với Mạnh Thư Yểu lại là một tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Ngoài Bùi Duật Châu ra, cô cũng không thể hôn người khác được.

Thế nhưng, trước mặt bao nhiêu người thế này, cô rất ngại.

Cho dù cô có thể mặt dày làm liều thì ngài Bùi cũng chưa chắc đã chịu phối hợp với cô.

Triệu Hòa Tụng hăm hở xem kịch hay: “Cái này đâu có khó đâu nhỉ.”

Mạnh Thư Yểu siết chặt vạt váy, nhìn về phía Bùi Duật Châu, nhỏ giọng cầu cứu: “Ngài Bùi, tôi không uống được rượu.”

Bữa tối cô đã uống hai ly rượu trái cây, nếu uống nữa chắc chắn sẽ say.

Cô đang định nhích lại gần anh một chút thì bỗng nghe anh nói: “Tôi uống thay cô.”

Triệu Hòa Tụng “chậc” một tiếng: “Thế này thì còn gì vui nữa.”

Bùi Duật Châu hỏi: “Có luật không được uống thay từ khi nào vậy?”

Anh đưa tay cầm lấy ly rượu trên bàn rồi uống một hơi cạn sạch.

Triệu Hòa Tụng buông một câu “chán thật”, vốn dĩ anh ta còn muốn xem phản ứng của ai đó khi bị thơm má.

Mấy ván sau, Mạnh Thư Yểu không còn là người thua thường trực nữa, những người khác ít nhiều cũng phải uống một hai ly.

Chơi đến 12 giờ, ván bài kết thúc.

Triệu Hòa Tụng rất chu đáo: “Muộn quá rồi, ai không tiện về thì cứ ở lại nhà tôi một đêm, tôi sẽ bảo người làm chuẩn bị phòng.”

Mọi người đều đã thấm mệt nên cũng không khách sáo với anh ta.

Quản gia dẫn họ lên lầu để sắp xếp phòng cho khách.

“Anh Châu, tôi để dành phòng đầu tiên bên tay trái trên tầng 4 cho anh nhé.” Triệu Hòa Tụng biết anh ưa sạch sẽ, căn phòng đó là phòng khách lớn nhất ngoài phòng ngủ chính và chưa có ai khác từng ở qua.

Bùi Duật Châu gật đầu.

Winnie uống hơi nhiều, lúc này đã say đến lơ mơ, chân bước liêu xiêu không vững, Mạnh Thư Yểu phải dìu cô ấy vào thang máy.

Người giúp việc nói phòng trên tầng 3 đã kín hết nên chỉ có thể sắp xếp cho họ lên tầng 4.

Vừa vào phòng, Winnie đã ngã vật ra giường ngủ say li bì.

Mạnh Thư Yểu cởi giày giúp cô ấy, rồi lấy khăn ướt tẩy trang trong túi ra lau mặt cho bạn.

Mạnh Thư Yểu lo cho Winnie xong xuôi mới đi tắm rửa, thu dọn đồ của mình.

Lúc cô nằm lên giường đã là 12 rưỡi nhưng cô lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Trằn trọc mấy lượt, cô sợ làm ồn đến Winnie bên cạnh nên đành ra ban công cho thoáng.

Đêm đã sâu, bốn bề tĩnh lặng.

Ban công sáng đèn, ánh sáng hắt ra từ phòng bên cạnh.

Cô thấy Bùi Duật Châu đang đứng hút thuốc ở đó, nửa người chìm trong bóng tối. Khói thuốc lượn lờ quanh đường nét mắt sâu và cương nghị của anh, toát lên nét cô đơn.

Ban công của hai phòng gần như sát nhau.

Cô đi dép lê, bước đến bên lan can: “Ngài Bùi, sao anh vẫn chưa ngủ?”

Bùi Duật Châu kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay, liếc mắt sang: “Chẳng phải cô cũng chưa ngủ sao.”      

“Anh cũng bị mất ngủ à?” Mạnh Thư Yểu vịn vào lan can, nghiêng đầu nhìn anh: “Có phải công việc mệt mỏi lắm không?”

Ánh mắt Bùi Duật Châu thoáng ngưng lại.

Kể từ khi mẹ anh qua đời, chưa từng có ai hỏi anh có mệt không.

Nhưng bao năm qua, anh đã quen từ lâu rồi.

Dù có làm việc quần quật suốt 24 tiếng đồng hồ, anh cũng không có cảm giác gì nhiều.

Anh chăm chú nhìn đôi mắt trong veo và tinh khiết ấy, ánh đèn rọi vào đáy mắt cô, long lanh ánh nước.

Ngoan ngoãn vâng lời, ranh mãnh, bạo dạn, tất cả đều là cô và có lẽ còn nhiều khía cạnh khác nữa.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Thư Yểu không thấy anh trả lời thì tự mình nói tiếp.

“Tôi đã nghĩ hôm nay anh sẽ không đến.”

“Anh cũng chẳng mấy khi trả lời tin nhắn, tôi cũng không gặp được anh.”

“Thôi được rồi, tôi biết anh rất bận, hoàn toàn không có thời gian để ý đến tôi.”

Cô như đang lẩm bẩm một mình, nói tiếp: “Học kỳ này sắp kết thúc rồi, mà tôi vẫn chưa tìm được chỗ thực tập ở phòng tranh. Bố tôi muốn tôi về nước, nhưng tạm thời tôi không muốn về.”

Căn nhà đó rất ngột ngạt, đó không phải là nhà của cô.

10 năm qua, cô luôn được dạy phải ngoan ngoãn hiểu chuyện, giữ lễ nghi, biết quy củ. Lúc nào cô cũng phải chú ý từng lời nói, hành động, phải vun đắp những sở thích mà mình không thích, kết giao với những người bạn mình không ưa.

Và bây giờ, nhà họ Mạnh lại ép cô liên hôn, hy sinh cả nửa đời còn lại của cô vì lợi ích gia tộc.

Sau khi chị gái xảy ra chuyện, ngay cả một người để nương tựa, tâm sự cô cũng không có, chỉ có thể một mình đối mặt.

Bùi Duật Châu bắt gặp sự mệt mỏi và đau buồn nơi đáy mắt cô, một dáng vẻ hoàn toàn yếu đuối, tựa như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

Mạnh Thư Yểu đứng thẳng người dậy, nhìn thẳng vào anh: “Ngài Bùi, có phải anh…”

Lời đến đầu môi, cô lại ngập ngừng.

Bùi Duật Châu: “Chuyện gì?”

Mạnh Thư Yểu khẽ lắc đầu: “Không có gì.”

Cô định hỏi có phải anh không hề thích cô chút nào không.

Nhưng nếu Bùi Duật Châu không hề thích cô, tại sao anh lại giúp cô hết lần này đến lần khác?

Tâm tư của đàn ông thật khó đoán.

Mạnh Thư Yểu cúi đầu, gục người xuống lan can, áp má lên cánh tay rồi khẽ nhắm mắt.

Gió thổi rất dễ chịu, mang theo hơi lạnh mơn man.

Vài lọn tóc mai bay bay trong gió.

Bốn bề tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ.

Bùi Duật Châu ngỡ cô đã ngủ, bèn bước lại gần và đưa tay gạt những lọn tóc trên mặt cô.

Một gương mặt mộc hoàn toàn, đến lỗ chân lông cũng không nhìn thấy. Làn da láng mịn không tì vết mang một sắc trắng lạnh, mịn màng tựa ngọc.

Mạnh Thư Yểu ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh, bèn mở mắt ra, nắm lấy tay anh.

Đây là lần đầu tiên cô phát hiện tay anh lại lớn đến vậy.

Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đan vào nhau, trông vô cùng quyến rũ.

Lòng bàn tay áp vào nhau, hơi ấm truyền tới.

Cô nắm rất chặt. Bùi Duật Châu bảo cô buông tay.

Mạnh Thư Yểu nhìn anh, giọng rất khẽ: “Anh có thể… cho tôi ôm một cái được không?”

Ánh mắt cô đầy khẩn khoản: “Tôi chỉ ôm một lát thôi là được rồi.”

Để cô dựa vào một lát.

Bùi Duật Châu im lặng một thoáng, rồi nói: “Muộn rồi, đi ngủ đi.”

Mạnh Thư Yểu không vui lẩm bẩm: “Lại từ chối tôi nữa rồi.”

Cô buông tay anh ra: “Vậy anh nói chúc ngủ ngon với tôi, được không?”

Bùi Duật Châu khẽ mấp máy đôi môi mỏng: “Ngủ ngon.”

Giọng nói trầm ấm đầy từ tính như rót vào tai cô.

Khóe môi Mạnh Thư Yểu khẽ cong lên: “Ngủ ngon.”

Cô xoay người vào phòng.

Bùi Duật Châu hạ tay xuống, dường như trong lòng bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại ấy.

Hôm sau.

Lúc Mạnh Thư Yểu tỉnh dậy thì đã là 9 giờ sáng, cô gọi Winnie dậy: “Cậu dậy đi, thu dọn đồ đạc rồi chúng ta về trường thôi.”

Winnie đờ người ra 5 phút, đầu óc mới tỉnh táo lại. Cô ấy vò vò mái tóc rối bù, vẻ mặt vẫn còn hơi ngơ ngác: “Đây là đâu thế?”

Mạnh Thư Yểu xuống giường đi vào nhà vệ sinh: “Nhà của anh Triệu. Tối qua cậu uống say quá nên chúng ta ở lại đây một đêm.”

Winnie đã nhớ ra: “Hậu vị của rượu vang đó mạnh thật, tớ mới uống có hai ly thôi mà.”

“Đầu cậu còn đau không? Lát nữa xuống lầu uống chút nước mật ong cho dịu dạ dày.” Mạnh Thư Yểu buộc tóc lên và mở vòi nước rửa mặt.

“Ừm.” Winnie ngã người xuống giường, xoa xoa thái dương.

Nửa tiếng sau, hai người lần lượt sửa soạn xong xuôi rồi rời khỏi phòng đi xuống lầu.

Triệu Hòa Tụng đang ở phòng khách.

Mạnh Thư Yểu cất tiếng chào: “Chào buổi sáng, anh Triệu.”

“Chào buổi sáng.” Triệu Hòa Tụng đi về phía phòng ăn: “Trong bếp có bữa sáng đấy.”

Winnie uể oải nói: “Làm phiền cho tôi một ly nước mật ong hoặc sữa chua nhé, cảm ơn.”

Người giúp việc gật đầu: “Vâng, thưa cô.”

Triệu Hòa Tụng cười khẽ: “Uống kém thế cơ à?”

Winnie bĩu môi: “Tại rượu vang của anh mạnh quá đấy chứ.”

Triệu Hòa Tụng: “Rượu này được ủ lâu năm, quả thật người không quen uống rất dễ say.”

Người giúp việc bưng bữa sáng lên bàn ăn.

Mạnh Thư Yểu kéo ghế ngồi xuống, đang định mở lời.

Triệu Hòa Tụng đã đoán ngay được cô định hỏi gì: “Anh Châu đi từ sáng sớm rồi, dạo này anh ấy bận lắm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc