Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nụ cười của Triệu Hòa Tụng càng thêm sâu: "Anh ấy đang bận, chắc là sẽ đến trễ một chút."
Winnie khoác tay Mạnh Thư Yểu đi vào sảnh chính.
Trên chiếc bàn dài kiểu Pháp bày đầy dụng cụ ăn uống và đồ ăn, mọi người đều không câu nệ, tụ tập nói cười.
Có người tò mò hỏi: "Cậu Triệu quen được hai người đẹp này từ khi nào thế, sao không giới thiệu một chút nhỉ?"
Triệu Hòa Tụng không biết giới thiệu thế nào, anh ta cũng không biết tên tiếng Anh của họ này: "Hai em tự giới thiệu đi."
Winnie chuyển sang nói tiếng Anh, hào phóng cất lời: "Chào mọi người, tôi là Winnie, còn bạn tôi là Elara."
"Chào mừng, chào mừng!"
Triệu Hòa Tụng dặn dò: "Hai cô ấy nhỏ tuổi hơn, mọi người để ý một chút."
Đám người này cơ bản đều từ 26, 27 tuổi trở lên, quả thật Mạnh Thư Yểu và Winnie là nhỏ tuổi nhất.
Họ hùa vào trêu chọc: "Cậu Triệu cũng biết thương hoa tiếc ngọc ghê."
Triệu Hòa Tụng cười mắng: "Cút đi."
Mạnh Thư Yểu và Winnie tìm chỗ ngồi xuống dùng bữa cùng mọi người.
Những người có mặt đều là bạn bè thân thiết với Triệu Hòa Tụng, không khí rất hòa hợp.
Ăn cơm xong, cả đám người di chuyển lên phòng giải trí trên lầu hai.
Có người chơi bài, có người đánh snooker và cũng có người ngồi uống rượu tán gẫu.
Tính tình Winnie hướng ngoại, ở đâu cũng có thể hòa đồng được, cô ấy bị họ gọi đi chơi bi a.
Mạnh Thư Yểu không giỏi mấy trò này nên ngồi trên sofa xem.
Bên tai không ngớt tiếng cười đùa.
"Cậu Triệu làm gì thế, không thể nương tay vì cô ấy là người đẹp vậy chứ."
"Bình thường trình độ của cậu đâu có thế này."
"Không cho phép phạm lỗi à?"
"Phạm lỗi thì cũng đâu có phạm lỗi kiểu này."
"Cứ nương tay thế này nữa, nước Thái Bình Dương cũng bị cậu xả cạn mất thôi."
"Ha ha ha ha…"
Mạnh Thư Yểu xem đồng hồ mấy lần, đã 9 giờ rồi mà ngài Bùi vẫn chưa đến.
Điện thoại của Triệu Hòa Tụng reo lên, anh ta đặt cơ bi a xuống, đi ra một bên nghe điện thoại.
"Anh Châu, anh còn chưa tới à?"
Đầu dây bên kia nói: "Muộn quá rồi, tôi không qua nữa."
"Anh không đến nữa à?" Triệu Hòa Tụng liếc mắt về phía sofa: "Vậy xem ra có người phải đợi công cốc rồi."
Anh ta cố tình thở dài: “Tội nghiệp cô gái nhỏ nhà người ta mòn mỏi đợi anh cả tối, cuối cùng lại thành công cốc.”
Bùi Duật Châu dập máy.
Triệu Hòa Tụng cũng không đoán nổi rốt cuộc anh ấy có đến không, chẳng có một câu trả lời chắc chắn nào cả.
Mạnh Thư Yểu đợi đến buồn chán, thỉnh thoảng lướt điện thoại rồi lại ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Winnie chơi bi-a xong thì ngồi lại bên cạnh cô, cầm ly lên uống một ngụm nước: "Sao ngài Bùi vẫn chưa tới, đã 10 giờ rồi."
Mạnh Thư Yểu che giấu vẻ thất vọng, rũ mắt xuống: "Muộn thế này rồi, chắc chắn là anh ấy không đến nữa đâu."
Cô vừa dứt lời, một loạt tiếng bước chân dần tiến lại, tiếng giày da gõ trên nền đá cẩm thạch vừa ngắn gọn vừa trầm đục.
Winnie ngước mắt nhìn qua, một bóng người cao thẳng lập tức lọt vào tầm mắt cô ấy.
Người đàn ông có vóc dáng rất cao, vai rộng chân dài, ngũ quan sâu thẳm góc cạnh, khung xương thuộc hàng cực phẩm, cả người toát lên khí chất cao quý khó lòng với tới.
"Đây là… ngài Bùi à?"
Mạnh Thư Yểu cũng thấy anh bước vào, cô ngẩn ra vài giây rồi khẽ gật đầu: "Ừm."
Winnie hé miệng: "Cậu cũng chẳng nói là anh ấy đẹp trai thế này."
Đây chính là sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành mang dòng máu lai sao? Đến gương mặt đồ họa cũng chẳng đẹp trai được nhường này.
Triệu Hòa Tụng đứng dậy đón: "Cuối cùng cũng tới rồi, tôi đợi anh cả tối đấy."
Suy cho cùng, vẫn là nể mặt cô Mạnh đây.
Những người khác cũng lần lượt qua chào hỏi Bùi Duật Châu.
Mạnh Thư Yểu không có cơ hội nói chuyện với anh.
Triệu Hòa Tụng nhường chỗ, để Bùi Duật Châu ngồi xuống sofa: "Anh Châu, anh uống gì?"
"Rượu vang đỏ." Anh nói.
Mạnh Thư Yểu ngồi đối diện anh, ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại vội vàng dời đi.
Hơn nửa tháng không gặp, dường như cả hai đã quay về trạng thái không mấy thân thuộc như trước.
Triệu Hòa Tụng thầm quan sát hai người: "Anh đừng ngồi không thế chứ, chơi bài không?"
Người bên cạnh hùa theo: "Được đó, chơi gì đây?"
Triệu Hòa Tụng cầm lấy bộ bài trên bàn: "Poker Texas, mọi người biết chơi cả chứ?"
Đây là trò bài xã giao thường chơi trong giới của họ, không cần phải giải thích luật chơi làm gì.
Có người hỏi: "Vậy cược thắng thua thế nào?"
Triệu Hòa Tụng nhướng mày cười, nói: "Chơi cho vui thôi, hôm nay không chơi chip. Người thua tự phạt một ly, hoặc bị người thắng yêu cầu làm một việc gì đó, thấy sao?”
“Được thôi.”
Mọi người có mặt đều không phản đối.
Triệu Hòa Tụng quay sang hỏi riêng một câu: “Anh Châu, còn anh thì sao?”
Bùi Duật Châu nâng ly rượu, khẽ nhấp một ngụm: “Chia bài đi.”
Bàn trà vừa vặn đủ cho 8 người ngồi xung quanh.
Một người được chỉ định làm nhà cái, mỗi người được chia 2 lá bài tẩy, sau đó là 5 lá bài chung. Cuối cùng, ai kết hợp được bộ bài lớn nhất sẽ là người chiến thắng.
Một trong những mấu chốt để thắng bài nằm ở cuộc đấu trí, đọc vị đối thủ, kiểm soát tiền cược và điều chỉnh chiến thuật.
Mạnh Thư Yểu không thường chơi poker Texas nên cũng chẳng có kỹ thuật gì, hoàn toàn dựa vào vận may.
Ngược lại, người đàn ông đối diện lại dễ dàng thắng liên tiếp mấy ván.
Dường như anh làm bất cứ việc gì cũng điêu luyện, không hề tốn chút sức lực.
Xui xẻo nhất là Triệu Hòa Tụng, ván nào bài cũng tệ. Anh ta đã phải uống ba ly rượu, lại còn bị Bùi Duật Châu phạt hít đất 30 cái.
Winnie hả hê trêu: “Xem ra hôm nay nhân vật chính không may mắn lắm nhỉ.”
“Chắc tại chỗ này không hợp vía với tôi.” Triệu Hòa Tụng rút một tờ khăn giấy lau mồ hôi, rồi nhìn sang Mạnh Thư Yểu: “Cô Mạnh, hay là tôi đổi chỗ với cô nhé?”
Mạnh Thư Yểu chưa kịp phản ứng, bất giác “a” một tiếng.
Chỗ ngồi của anh ta… ở ngay cạnh Bùi Duật Châu.
Winnie thấy thế thì vội vàng “đẩy thuyền”, huých nhẹ cô một cái: “Đổi đi, đổi đi mà.”
Mạnh Thư Yểu vô thức liếc nhìn Bùi Duật Châu, thấy vẻ mặt anh rất thản nhiên, như thể chuyện không liên quan đến mình.
Triệu Hòa Tụng đang đứng đó chờ.
Mạnh Thư Yểu do dự một lúc, cô bèn chậm rãi đứng dậy đi vòng qua bàn trà sang phía đối diện.
Chiếc sofa đôi không rộng lắm, cô vừa ngồi xuống thì vạt váy đã chạm vào đầu gối anh.
Chiếc quần tây màu đen được là ủi phẳng phiu ôm sát đôi chân anh, không hiểu sao lại toát lên đôi chút cấm dục.
Mạnh Thư Yểu vội kéo vạt váy lại.
Ván bài tiếp tục.
Có lẽ đúng là do vía thật, hoặc cũng có thể do chỗ này phong thủy không tốt, mà bài tẩy của Mạnh Thư Yểu tệ đến mức không lá bài nào cứu vãn nổi.
Triệu Hòa Tụng không nén được nụ cười: “Uống rượu, hay là chịu hình phạt khác đây?”
Mạnh Thư Yểu dè dặt hỏi: “Tôi có thể nghe nội dung hình phạt trước được không?”
Triệu Hòa Tụng hất cằm: “Vậy thì cô phải hỏi vị ngồi cạnh cô rồi.”
Mạnh Thư Yểu quay đầu nhìn Bùi Duật Châu.
Anh thản nhiên hé môi: “Uống nước chanh.”
“Này, thế này mới thật sự là nương tay đấy.” Triệu Hòa Tụng bất bình: “Lúc nãy anh bắt tôi hít đất 30 cái mà mắt còn không chớp lấy một cái.”
Bùi Duật Châu liếc xéo anh ta: “Cậu còn ồn nữa thì ván sau 50 cái.”
Triệu Hòa Tụng: “...”
Đối với Mạnh Thư Yểu, uống nước chanh hoàn toàn không được xem là hình phạt vì bình thường cô vốn rất thích uống.
Những người khác đều cho rằng đây là hành động ga lăng của Bùi Duật Châu, là đang chiếu cố cho phái nữ.
Nhưng nếu là người hiểu anh sẽ biết, anh vốn không phải kiểu người biết quan tâm và chăm sóc người khác.
Ván tiếp theo, Triệu Hòa Tụng được một bộ thùng phá sảnh, cuối cùng cũng gỡ gạc lại được: “Mãi mới thắng được một ván.”
Còn Mạnh Thư Yểu thì chán nản ôm gối, miệng lẩm bẩm: “Sao người thua lại là mình chứ.”
Winnie kinh ngạc thốt lên: “Chỗ này có vía thật đấy.”
Triệu Hòa Tụng cười hỏi: “Uống rượu hay sao đây?”
Mạnh Thư Yểu không muốn uống rượu, đành phó mặc cho số phận: “Anh nói hình phạt đi.”
Triệu Hòa Tụng ra vẻ đăm chiêu, ánh mắt lóe lên tia gian xảo: “Trong số những người khác giới có mặt ở đây, chọn một người và thơm lên má.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
