Mạnh Thư Yểu và Winnie kéo Mia lại hỏi han tình hình.
Mấy viên cảnh sát kia không hỏi ngọn ngành đã muốn định tội cô ấy, may mà cô ấy không phải người dễ bị dọa.
Winnie vỗ vỗ ngực: “Làm bọn tớ lo chết đi được.”
“Cũng coi như là được trải nghiệm cảm giác vào đồn cảnh sát một lần.” Mia hít một hơi thật sâu: “Vẫn là không khí bên ngoài tốt hơn.”
Phía sau, viên thanh tra đích thân tiễn Triệu Hòa Tụng ra đến cửa.
“Đều là hiểu lầm cả, là do thuộc hạ của tôi không điều tra rõ ràng. Tôi chắc chắn sẽ cho cậu một lời giải thích về chuyện này.”
Triệu Hòa Tụng tốt bụng nhắc nhở: “Thuộc hạ của ông đúng là nên chấn chỉnh lại rồi đấy. Nếu ngay cả việc công bằng chính trực mà cũng không làm được, e rằng con đường thăng tiến sau này của ông cũng không dễ dàng đâu.”
Viên thanh tra gật đầu lia lịa: “Chắc chắn, chắc chắn rồi, tôi về sẽ chấn chỉnh ngay.”
“Được rồi, vậy chúng tôi đi trước đây.”
“Vâng.”
Triệu Hòa Tụng móc chìa khóa xe trong túi ra: “Các quý cô đây, để tôi đưa các cô về trường nhé.”
Giờ này khó bắt xe, Mạnh Thư Yểu cũng không từ chối: “Cảm ơn anh Triệu.”
“Không cần cảm ơn.” Triệu Hòa Tụng mở cửa xe ngồi vào ghế lái.
Winnie và Mia ngồi ghế sau, Mạnh Thư Yểu ngồi ghế phụ.
Chiếc Porsche khởi động động cơ, chạy với tốc độ ổn định.
Winnie tò mò, hỏi: “Anh Triệu, anh quen cả thanh tra của đồn cảnh sát à?”
Triệu Hòa Tụng cười: “Có qua lại vài lần, nhưng mặt mũi tôi không lớn đến thế đâu.”
Mặt mũi của ai thì không cần phải hỏi, chỉ có thể là của Bùi Duật Châu.
Xưa nay gia tộc Hers vẫn luôn có bối cảnh chính trị, ở nơi này, ngay cả thống đốc bang cũng phải nể mặt anh vài phần, huống chi là một viên thanh tra của đồn cảnh sát.
“Gã tóc đỏ kia sao rồi?” Mia nhớ ra, bèn hỏi.
Nhắc đến hắn ta, Winnie lại nổi giận: “Đang yên ổn trong bệnh viện ấy, đồ cặn bã, rác rưởi. Đáng lẽ loại người này phải bị thiến, băm nát rồi ném cho chó ăn, đỡ cho hắn ta ra ngoài hại người!”
Nghe vậy, Triệu Hòa Tụng ngồi phía trước bất giác khép hai chân lại.
Trông thì nhỏ nhắn xinh xắn mà sao lại tàn nhẫn thế không biết.
Mia bĩu môi: “Chó nó còn chê cái thứ đó của hắn ta bẩn ấy chứ.”
“Cũng phải.” Winnie nghĩ thôi đã thấy buồn nôn: “Hôm nay Yểu Yểu mà không cản tớ lại, tớ phải cho hắn ta thêm một trận nữa.”
Mia: “Chúng ta phải nghĩ cách bắt hắn ta xóa cái bài đăng tin đồn đó đi, một đám con trai hùa nhau bôi nhọ, thật hạ lưu.”
Winnie không nhịn được mà hùa theo: “Đàn ông chẳng phải thứ gì tốt đẹp.”
Mạnh Thư Yểu khẽ ho một tiếng, trên xe vẫn còn có đàn ông mà.
Lúc này Winnie mới nhận ra, vội vàng chữa lại: “À, tôi không có ý đó đâu.”
Cô ấy tỏ vẻ ngượng ngùng: “Anh Triệu đương nhiên không giống những người đàn ông khác.”
Triệu Hòa Tụng tay vịn vô lăng, ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu, tiếp lời cô ấy, hỏi: “Không giống ở đâu?”
Winnie nói với giọng lấy lòng: “Chỗ nào cũng không giống, sao loại người đó có thể so sánh với anh được.”
Triệu Hòa Tụng nhướng mày, không nói gì thêm.
Mạnh Thư Yểu tựa vào cửa sổ xe, cô mở điện thoại gửi một tin nhắn cho Bùi Duật Châu: [Bạn tôi ra khỏi đồn cảnh sát rồi, cảm ơn ngài Bùi.]
Anh chỉ trả lời một chữ: [Ừm.]
Mạnh Thư Yểu: [Lần tới anh đến Chicago có thể báo cho tôi một tiếng được không, nếu rảnh tôi có thể mời anh ăn một bữa không?]
Bùi Duật Châu: [Để sau tính.]
Mạnh Thư Yểu không dám làm phiền anh nữa: [Được.]
Lúc họ về đến trường thì đã rất muộn.
Sau một ngày mệt mỏi, mấy cô gái chào tạm biệt Triệu Hòa Tụng rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Bài đăng tin đồn trên diễn đàn đã bị xóa sạch sẽ chỉ sau một đêm.
Không chỉ vậy, người đăng bài còn công khai xin lỗi Mạnh Thư Yểu.
“Yểu Yểu, bài đăng biến mất rồi!” Winnie đến báo tin vui: “Nghe nói gã tóc đỏ kia bị cho thôi học rồi, đúng là hả hê lòng người!”
Mạnh Thư Yểu kinh ngạc: “Thôi học rồi sao?”
“Tư cách đạo đức quá kém, bị trường khuyên thôi học rồi.” Winnie vừa mới hóng được tin: “Có người bóc phốt hắn ta lừa gạt tình cảm của con gái, cùng lúc bắt cá nhiều tay. Việc này hủy hoại danh tiếng trường chúng ta, thôi học đã là nhẹ cho hắn ta rồi.”
Mạnh Thư Yểu thấy rất lạ, hôm qua thái độ hắn ta còn như vậy, sao hôm nay lại đột nhiên chịu xin lỗi.
Là ngài Bùi đã giải quyết giúp cô sao?
Ngoài anh ra, dường như không ai có thể giải quyết ổn thỏa mọi chuyện trong một thời gian ngắn như vậy.
Winnie còn một chuyện nữa, vẻ mặt rầu rĩ: “Hôm qua, không biết mặt dây chuyền của tớ rơi ở đâu mất rồi. Tớ nhớ lúc ra khỏi bệnh viện vẫn còn, đến tối lúc đi tắm mới phát hiện không thấy đâu.”
Mạnh Thư Yểu đoán: “Có phải bị rơi trên xe anh Triệu không, để tớ hỏi giúp cậu.”
“Được.” Winnie thở dài: “Tớ mua mấy chục ngàn lận đó, mất thì tiếc đứt ruột.”
Mạnh Thư Yểu không có cách liên lạc của Triệu Hòa Tụng, chỉ có thể tìm Bùi Duật Châu: [Ngài Bùi, anh có thể cho tôi xin cách liên lạc của anh Triệu không?]
Vài phút sau, đối phương trả lời bằng một dấu câu: [?]
Mạnh Thư Yểu giải thích: [Có lẽ vòng cổ của bạn tôi bị rơi trên xe anh ấy, tôi muốn nhờ anh ấy tìm giúp.]
Một lát sau, anh gửi qua một dãy số.
Mạnh Thư Yểu: [Cảm ơn anh.]
Mạnh Thư Yểu: [À đúng rồi, bài đăng kia là do anh giải quyết giúp tôi, đúng không?]
Bùi Duật Châu: [Cô nói xem.]
Mạnh Thư Yểu: [Cảm ơn ngài Bùi.]
Cô còn gửi một icon ôm với dòng chữ “anh là tuyệt nhất”.
Cô không ngờ anh lại giải quyết chuyện này dễ dàng đến vậy.
Sóng gió lắng xuống, cuộc sống trở lại như cũ.
Gần đến cuối kỳ, bước vào giai đoạn ôn tập khô khan.
Cứ hễ gặp phải kỳ thi lý thuyết là Winnie lại đau đầu, cô ấy vốn ghét nhất là học thuộc lòng, chữ nghĩa từ não trái vào rồi lại ra bằng não phải, không nhớ được chút nào.
Mỗi lần thi, cô ấy đều nhờ có Mạnh Thư Yểu tổng hợp trọng tâm giúp nên mới có thể lết qua điểm sàn để không bị rớt môn.
Cuối cùng cũng thi xong môn “Đại cương Nghệ thuật phương Tây”, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.
“Tớ muốn ra ngoài chơi, đầu tớ sắp nổ tung rồi, phải thư giãn một chút mới được.” Winnie lướt điện thoại rồi nhớ ra: “Tối mai có tiệc sinh nhật của anh Triệu, đi không?”
“Tiệc sinh nhật? Sao cậu biết? Hai người thân nhau từ khi nào thế?” Mạnh Thư Yểu hỏi liên tiếp ba câu.
Winnie cong môi, nói: “Không phải là lần trước anh ấy đã giúp tớ tìm lại sợi dây chuyền sao, tớ đã mời anh ấy ăn một bữa cơm. Mấy hôm trước anh ấy hỏi tớ có muốn đến chơi không, tớ vẫn chưa trả lời.”
Mạnh Thư Yểu nhìn chăm chú vẻ mặt của bạn: “Không phải là cậu… đã thích anh ấy rồi đấy chứ?”
Winnie thản nhiên thừa nhận: “Ai da, vẻ ngoài đẹp trai như thế ai mà không thích chứ.”
Triệu Hòa Tụng đúng là trúng gu thẩm mỹ của cô ấy, tính cách cũng rất hài hước, tung hứng trò đùa nào cũng được.
“Anh ấy nói chắc ngài Bùi cũng sẽ đến, cùng đi đi, là cơ hội ngàn năm có một đó.”
Chỉ cần có câu này, Mạnh Thư Yểu quả quyết gật đầu.
Cuối tuần này Mia phải đi Portland chơi cùng gia đình, nên họ không rủ cô ấy.
Tiệc sinh nhật được tổ chức ở biệt thự riêng của Triệu Hòa Tụng, anh ta đã mời không ít bạn bè.
Dinh thự nằm ở khu đất vàng của trung tâm thành phố, có kiến trúc hình bán nguyệt, cột nước ở đài phun nước trên trục trung tâm không ngừng tuôn chảy, ánh đèn hắt lên từ dưới nước.
Nội thất trang trí theo phong cách cổ điển Pháp, đồ nội thất cao cấp sang trọng, ngay cả đèn trần cũng là hàng LV đặt riêng, vô cùng phù hợp với khí chất của cậu Cả Triệu.
Mạnh Thư Yểu và Winnie vừa vào cửa, Triệu Hòa Tụng đã đi tới: “Hai vị quý cô đến rồi à.”
Hôm nay anh ta mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe, cà vạt thắt hờ, ngực áo cài một sợi dây chuyền bạc. Mái tóc được chải chuốt cẩn thận, kết hợp với gương mặt vừa lãng tử vừa bất cần này, quả thật rất thu hút ánh nhìn.
“Chúc mừng sinh nhật nhé, cậu Cả Triệu.”
“Chúc mừng sinh nhật, anh Triệu.”
Winnie và Mạnh Thư Yểu đưa quà cho anh ta.
Triệu Hòa Tụng cong môi: “Không phải đã nói không cần mang quà sao.”
“Chúng em không tiện đi tay không đến đâu.” Winnie chớp mắt: “Quà mọn lòng thành mà.”
Triệu Hòa Tụng gật đầu cười: “Hiểu.”
Anh ta đưa tay ra hiệu: “Hai đứa vào trong ngồi đi, muốn ăn gì cứ tự nhiên.”
Mạnh Thư Yểu hỏi: “Ngài Bùi đến rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






