Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lạc Lối Giữa Màn Sương Chương 24: Ngài Bùi Nhà Cô.

Cài Đặt

Chương 24: Ngài Bùi Nhà Cô.

Khi trở lại trường, Mạnh Thư Yểu và Winnie vội vàng đi tìm người chứng kiến vụ việc.

Có một nữ sinh biết rõ toàn bộ sự việc.

Nguyên nhân là do hai gã đàn ông đó đã nói xấu Mạnh Thư Yểu sau lưng, còn tung tin đồn ác ý trên diễn đàn rằng cô được ông già bao nuôi. Chuyện này tình cờ bị Mia nghe thấy, cô ấy yêu cầu họ xóa bài và xin lỗi. Đối phương không những không đồng ý mà ngược lại còn lên tiếng khiêu khích, lời lẽ rất khó nghe.

Trong lúc Mia nóng giận, cô ấy đã tiện tay vớ lấy một chai bia rỗng rồi đánh người ta.

Mạnh Thư Yểu không ngờ chuyện này lại bắt nguồn từ mình.

Winnie cau chặt mày: “Đáng đánh.”

Mạnh Thư Yểu nhanh chóng nghĩ cách giải quyết: “Chúng ta đến bệnh viện một chuyến đi.”

Winnie gật đầu: “Được.”

Họ dò hỏi được thông tin cơ bản của nam sinh bị thương, hắn ta là sinh viên năm ba chuyên ngành nhiếp ảnh, một cậu ấm nhà khá giả.

Trên đường đến bệnh viện, Winnie như nhớ ra điều gì đó: “Yểu Yểu, có phải hắn ta là người từng tỏ tình với cậu không?”

Mạnh Thư Yểu không có ấn tượng: “Tớ không nhớ rõ lắm.”

Winnie cố gắng nhớ lại: “Tớ chắc chắn là hắn ta. Chính là lần chúng ta ở sân bóng rổ xem mọi người chơi bóng, hắn ta đột nhiên tỏ tình với cậu trước mặt bao nhiêu người, sau đó bị cậu từ chối.”

Nghĩ như vậy, động cơ đã quá rõ ràng.

“Chắc chắn là sau khi hắn ta bị cậu từ chối thì thấy mất mặt, nên sinh lòng oán hận. Loại người này là điển hình của kiểu không có được thì phá cho hôi, đúng là đồ không có đạo đức.”

Tung tin đồn bẩn về con gái nhà người ta thì chẳng tốn chút chi phí nào, chỉ cần tùy tiện bịa đặt vài chuyện rồi lan truyền ra ngoài, để mọi người chỉ trỏ bàn tán là đã đạt được mục đích.

Mạnh Thư Yểu không còn tâm trí để nghĩ nhiều như vậy, việc cấp bách bây giờ là phải nhanh chóng đưa Mia ra khỏi đồn cảnh sát.

Bệnh viện cách trường không xa, đi xe mất nửa tiếng.

Đã hơn 8 giờ tối, dòng xe tấp nập, đường phố sáng trưng.

Tên đàn ông nhuộm tóc đỏ đưa mắt nhìn sang, hơi ngạc nhiên: “Sao các cô lại đến đây?”

Giọng Winnie đầy mỉa mai: “Đến thăm hỏi cậu đây.”

Chỉ có vết thương nhỏ như vậy mà cũng phải nằm viện, người không biết còn tưởng bị gãy cả một tay ấy.

“Thăm hỏi tôi?” Hắn ta nói thẳng: “Tôi thấy các cô đến vì con điên kia thì có.”

Miệng tên này đúng là bẩn thật.

Winnie cố nhịn, cô ấy nhìn hắn ta một lượt: “Tôi thấy cậu cũng không sao cả, đi lại bình thường, sắc mặt còn tốt như vậy.”

Nằm viện đúng là lãng phí tài nguyên y tế.

Giọng điệu gã tóc đỏ không mấy thiện cảm: “Cô không thấy cánh tay tôi đang quấn băng gạc à? Bị con điên đó lấy chai bia đập, phải khâu mấy mũi đấy.”

Winnie thật sự muốn chửi một câu “đáng đời”, đáng lẽ phải khâu cả cái miệng của hắn ta lại mới phải.

Mạnh Thư Yểu không vòng vo: “Chúng tôi sẽ chịu toàn bộ chi phí y tế và phí tổn thất tinh thần của cậu, mong cậu có thể trao đổi với phía cảnh sát, không truy cứu chuyện này nữa.”

“Dựa vào cái gì mà không truy cứu, cô nghĩ tôi thiếu tiền à?” Gã tóc đỏ cười khẩy hai tiếng: “Tôi đã bị thương thế này rồi, đương nhiên cô ta phải trả giá.”

Winnie nghiến răng, trong lòng đã lôi hắn ta ra quất xác 800 lần.

Mạnh Thư Yểu bình tĩnh lên tiếng: “Cậu có điều kiện gì thì cứ đưa ra, chúng ta có thể thương lượng. Chuyện này không cần làm lớn, cũng không có lợi với cậu, phải không?”

“Thương lượng cũng không phải là không được.” Gã tóc đỏ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt trần trụi: “Nếu cô chịu ngủ với tôi một đêm, tôi sẽ lập tức liên lạc với cảnh sát để họ thả người.”

Winnie không thể nhịn được nữa, buột miệng chửi ầm lên: “Cậu nói cái gì, cậu nói lại lần nữa xem! Cũng không soi gương xem lại bản thân mình ra cái thể thống gì, có biết xấu hổ không! Cái đầu cậu mọc trong đũng quần rồi à? Giống y như con chó đực động dục, cả người từ trên xuống dưới chỉ do tinh trùng điều khiển thôi!”

Gã tóc đỏ bị chửi đến sững sờ, sắc mặt méo mó khó coi: “Cô làm gì thế, còn định đánh người nữa à? Cô cứ ra tay đi, vừa hay vào đồn cảnh sát làm bạn với bạn cô luôn.”

“Trước khi tôi vào đó, tôi phải đánh cậu tàn phế trước!”

Nếu không phải Mạnh Thư Yểu kéo lại, Winnie đã thật sự xông lên đánh hắn ta rồi.

Gã tóc đỏ chắc chắn họ không dám ra tay: “Tôi nói sai gì à, cô ta đã được người ta bao nuôi rồi còn giả bộ thanh thuần làm gì. Kỹ thuật của tôi cũng không tệ, không thiệt đâu…”

Hắn ta còn chưa nói dứt lời thì đột nhiên bị hắt cả một cốc nước vào mặt.

Mạnh Thư Yểu đặt chiếc cốc rỗng xuống, cảnh cáo hắn ta: “Tôi có thể kiện cậu về việc cậu tung tin đồn về tôi.”

Gã tóc đỏ lập tức biến thành con gà rù, tóc tai ướt sũng nhỏ nước, vừa thảm hại vừa tức giận: “Cô đi mà kiện đi, ở đồn cảnh sát có người của tôi, xem cô làm gì được tôi.”

Winnie chợt tỉnh táo: “Bảo sao họ không làm theo quy trình bình thường, hóa ra là do cậu giở trò!”

Gã tóc đỏ lau mặt, cong môi cười: “Thì sao nào, muốn bạn cô ra ngoài thì ngoan ngoãn thỏa hiệp đi.”

“Nằm mơ đi.” Mạnh Thư Yểu lười phí lời với hắn ta, cô kéo Winnie rời khỏi phòng bệnh.

Trên đường đi, Winnie không ngừng chửi bới. Cô ấy tức không chịu nổi, tất cả những từ chửi bậy trong đời này đều trút hết lên người gã đàn ông kia: “Bây giờ làm sao đây?”

Lúc này, người duy nhất mà Mạnh Thư Yểu có thể nghĩ đến, dường như chỉ có Bùi Duật Châu.

Khu Thượng Đông, New York.

Màn đêm bao trùm, dinh thự sáng rực ánh đèn.

Trong thư phòng, điện thoại rung lên hai lần.

Cuộc họp trực tuyến vẫn chưa kết thúc.

Một lãnh đạo cấp cao của tập đoàn đang báo cáo về việc kiểm soát rủi ro của dự án mới.

Bùi Duật Châu lên tiếng tạm dừng: “Nghỉ ngơi 10 phút.”

Anh tắt mic, nghe điện thoại.

Giọng nói nhỏ nhẹ của cô gái truyền đến, xen lẫn vài phần gấp gáp: “Ngài Bùi.”

Bùi Duật Châu tựa vào ghế làm việc, hơi ngả người ra sau: “Nói đi.”

“Bạn tôi bị đưa vào đồn cảnh sát, họ không cho vào thăm, anh có thể giúp tôi được không?”

“Phạm tội gì?”

“Có người tung tin đồn về tôi trên diễn đàn trường, vì bạn tôi bênh vực tôi nên đã đánh hắn ta.”

“Tung tin đồn gì về cô?”

Mạnh Thư Yểu ngừng lại một chút, khẽ nói: “Tung tin đồn tôi được anh bao nuôi.”

Cô nói thêm: “Nhưng anh yên tâm, họ không biết anh là ai đâu.”

Bùi Duật Châu khẽ gõ lên mặt bàn: “Đến đồn cảnh sát đợi người đi.”

Chỉ một câu nói của anh, Mạnh Thư Yểu lập tức thấy an lòng, giọng nói cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều: “Cảm ơn ngài Bùi!”

Điện thoại được ngắt.

Winnie vừa mua hai hộp cơm từ cửa hàng tiện lợi bên cạnh về: “Sao rồi?”

Mạnh Thư Yểu thả lỏng người: “Chắc là không có vấn đề gì đâu, chúng ta đến đồn cảnh sát đợi Mia ra là được.”

“Trời, làm thế nào vậy?” Winnie vô cùng kinh ngạc: “Rốt cuộc vị đó có lai lịch gì thế?”

Mạnh Thư Yểu chỉ có thể nói khéo: “Anh ấy có lai lịch không đơn giản.”

Cô không tiện tiết lộ quá nhiều về thân phận của ngài Bùi. Hơn nữa, thực ra cô cũng không hiểu rõ lắm.

Khi họ quay lại đồn cảnh sát thì đã 10 giờ.

Một chiếc Porsche màu xanh dương khoa trương đậu bên lề đường. Một người đàn ông bước xuống từ trên xe, anh ta mặc áo sơ mi kẻ sọc, quần tây sáng màu, mái tóc hơi rối, cử chỉ và hành động đều toát ra khí chất của một vị cậu ấm nhà giàu ăn chơi trác táng.

Mạnh Thư Yểu cất tiếng chào: “Chào anh Triệu.”

Triệu Hòa Tụng vừa ngáp vừa nói, giọng điệu uể oải: “Ngài Bùi nhà cô đúng là phá giấc mộng đẹp của người ta, đêm hôm khuya khoắt mà bắt tôi đến đồn cảnh sát cứu người.”

“Ngài Bùi nhà cô.”

Cách xưng hô này hơi mờ ám.

Mạnh Thư Yểu không tự nhiên mà cụp mắt xuống: “Xin lỗi vì đã làm phiền anh.”

Triệu Hòa Tụng đành chấp nhận số phận, ai bảo vị kia lại là bố của bên A chứ.

Anh ta vào đồn cảnh sát chưa đầy 15 phút, Mia đã được ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc