Tin tức Mạnh Nghiên chi 7 triệu đô mua kim cương hồng ở buổi đấu giá đã lan truyền khắp giới thượng lưu.
“Cậu Hai Triệu thật sự nỡ chi nhiều tiền như vậy để mua kim cương hồng cho cô ta sao?”
“Lạ thật, kim cương hồng cũng mua rồi, sao không thấy cô ta khoe khoang gì hết vậy? Cơ hội tốt để thể hiện tình cảm như thế mà.”
“Đúng vậy, sao cô ta không có động tĩnh gì từ khi Mỹ về vậy, không giống phong cách của ai đó chút nào.”
“Không lẽ cãi nhau rồi à?”
“Vốn dĩ viên kim cương hồng đó không đáng giá 7 triệu đô la Mỹ, tôi thấy cô ta chỉ đang cố đấm ăn xôi thôi.”
“Ai nói không phải chứ, bản thân chẳng có bản lĩnh gì lại còn sĩ diện hão.”
Quả thật Mạnh Nghiên đã bị Mạnh Chấn Hoa mắng cho một trận.
Hôm đó trên du thuyền, cô ta tìm Triệu Vân Duệ để làm hòa, nói hết lời mà anh ta cũng chỉ chịu trả giúp cô ta một nửa số tiền. Mạnh Nghiên bị dồn vào đường cùng, đành phải tạm dùng quỹ của quỹ từ thiện công ty.
Chuyện này đương nhiên không thể giấu được Mạnh Chấn Hoa, khiến ông ta nổi trận lôi đình.
“Bố giao cho con phụ trách quỹ từ thiện là để con xây dựng hình tượng, chứ không phải để con biển thủ công quỹ!”
“Viên kim cương đó không mua không được hay sao? Con đã 24 tuổi rồi chứ không phải 14, có thể có não một chút được không!”
“Ở nhà con còn thiếu trang sức à? Mỗi năm sinh nhật bố đều cho con tự chọn một món. Yểu Yểu chưa bao giờ được đối đãi như con, vậy mà con còn không biết đủ!”
“Nghe nói con còn cãi nhau với Triệu Vân Duệ, nếu con làm hỏng cuộc hôn nhân này, bố sẽ tác hợp cho Yểu Yểu và Triệu Hòa Tụng, con tự xem mà liệu đấy!”
Mạnh Nghiên chưa bao giờ thấy ông ta nổi giận lớn đến thế, cô ta đứng đó không dám hó hé một tiếng, đầu ngón tay siết chặt lại.
Mạnh Thư Yểu tuyệt đối không được ở bên cạnh cậu Cả Triệu, một đứa con riêng mà đòi trèo lên đầu cô ta.
Mạnh Chấn Hoa tức đến mức đá văng cả thùng rác bên chân.
Lâm Bội Lan vội vàng đến an ủi: “Bớt giận đi anh, bác sĩ nói anh phải chú ý sức khỏe, đừng kích động quá.”
Sắc mặt Mạnh Chấn Hoa đen sì: “Cái mạng này của tôi sớm muộn gì cũng bị chúng nó chọc cho tức chết.”
Lâm Bội Lan vỗ lưng ông ta: “Đừng nói những lời như vậy, mẹ con em không thể sống thiếu anh anh được.”
Mạnh Chấn Hoa ngồi xuống để hít thở đều lại.
Lâm Bội Lan rót cho ông ta một cốc nước, nhân cơ hội nói: “Không phải mẹ nói con đâu Nghiên Nghiên, chuyện này con làm thật sự không đúng chút nào. Mỗi ngày bố con lo lắng chuyện công ty đã đủ mệt rồi, con đừng làm ông ấy lo lắng nữa.”
Lời này rõ ràng là cố ý đổ thêm dầu vào lửa.
Trong mắt Mạnh Nghiên lóe lên vẻ chán ghét, nhưng chỉ có thể nhỏ giọng tỏ ra yếu thế: “Bố, con biết sai rồi ạ.”
“Bây giờ biết sai thì có ích gì, làm sao bù lại hơn 20 triệu đó được.” Lâm Bội Lan suy nghĩ một lát rồi nói: “Theo em thấy, hay là bán viên kim cương hồng đó rồi đổi một chiếc nhẫn kim cương rẻ hơn không phải cũng như nhau sao, một công đôi việc.”
“Không được.” Mạnh Nghiên buột miệng nói.
Lâm Bội Lan cau mày: “Tại sao không được?”
Mạnh Nghiên: “Bây giờ mà bán đi, để người ta biết được thì cũng là làm mất mặt nhà họ Mạnh.”
Cô ta sẽ bị đám người trong giới thượng lưu đó cười nhạo.
“Con cũng biết mất mặt à!” Mạnh Chấn Hoa không nén được cơn tức, giận đến mức không thể kiềm chế: “Bố sẽ giúp con bù số tiền đó vào, nhưng sau này bố sẽ không cho con một đồng nào nữa, con tự lo lấy thân đi. Nếu còn có lần sau thì con cũng đừng về cái nhà này nữa!”
Đầu ngón tay Mạnh Nghiên run rẩy, cô ta siết chặt lấy vạt áo.
Tháng Năm là thời điểm bận rộn nhất ở trường, tháng cuối kỳ, bài tập, thi cử chất đống.
Thỉnh thoảng Mạnh Thư Yểu chỉ gửi cho Bùi Duật Châu một tin nhắn để đánh dấu sự hiện diện của mình, cô cũng chỉ hỏi anh ăn cơm chưa, công việc có bận không.
Tiếc là người đàn ông ở đầu dây bên kia quá cao lãnh, có thể trả lời một chữ thì tuyệt đối không gõ hai chữ.
Cô lướt xem lại lịch sử trò chuyện mấy ngày nay, đơn giản đến không thể đơn giản hơn.
Mạnh Thư Yểu: [Chào buổi sáng, ngài Bùi.]
Bùi Duật Châu: [Ừm.]
Mạnh Thư Yểu: [Ngài Bùi đang làm gì vậy?]
Bùi Duật Châu: [Bận.]
Mạnh Thư Yểu: [Anh ăn tối chưa?]
Bùi Duật Châu: [Chưa.]
Mạnh Thư Yểu: [Anh vẫn chưa xong việc hả?]
Bùi Duật Châu: [Ừm.]
Mạnh Thư Yểu: [Khi nào anh lại đến Chicago?]
Bùi Duật Châu: [Tùy công việc.]
Mạnh Thư Yểu: [Thôi được rồi, vậy anh nhớ nghỉ ngơi, đừng mệt quá nhé.]
Bùi Duật Châu: [Ừm.]
Qua ba ngày, tổng cộng anh chỉ trả lời được 8 chữ.
Sau này Mạnh Thư Yểu thật sự không nhịn được nữa, bèn hỏi anh: [Bàn phím của anh bị hỏng à?]
Bùi Duật Châu: [?]
Mạnh Thư Yểu: [Có phải chỉ gõ được không quá ba chữ không?]
Bùi Duật Châu: [Muốn nói gì?]
Mạnh Thư Yểu nằm sấp trên giường, cằm tì lên gối, suy nghĩ một lát rồi gõ hai dòng chữ.
[Tôi muốn nghe anh nói chuyện.]
[Cũng muốn gặp anh nữa.]
Bùi Duật Châu: [Vậy cô cứ tiếp tục nghĩ đi.]
Mạnh Thư Yểu im lặng đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi.
Tán không đổ chút nào.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
“Yểu Yểu!”
Là giọng của Winnie.
Mạnh Thư Yểu bò dậy khỏi giường, ra mở cửa: “Sao thế?”
Winnie hớt hải đưa điện thoại cho cô xem: “Yểu Yểu, có người đăng tin đồn nhảm trên diễn đàn trường nói cậu được đại gia bao nuôi đó.”
Mạnh Thư Yểu ngơ ngác.
Có người chụp được ảnh cô xuống từ chiếc Cullinan, rồi đăng bài ẩn danh: [Hoa khôi thanh thuần được xe sang chục triệu đưa đón, nghi vấn đang hẹn hò.]
Bên dưới có hàng trăm bình luận, không ít kẻ cố ý dẫn dắt dư luận một cách ác ý.
[Nếu nói vậy thì chưa chắc đã là bạn trai, có khi là tình nhân đó.]
[Bảo sao tán thế nào cũng không đổ, hóa ra người ta thích mấy người đàn ông đi Cullinan.]
[‘Thanh thuần’ cũng chỉ là hình tượng mà cô ta dựng lên thôi.]
Winnie bất bình: “Nói bậy nói bạ, toàn bịa đặt. Có cái miệng là đi tung tin đồn bẩn cho con gái nhà người ta, thật kinh tởm.”
“Có thể liên lạc với quản trị viên để xóa bài không?” Bình thường Mạnh Thư Yểu không lướt diễn đàn, vòng xã giao ở trường cũng đơn giản. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành đối tượng để người khác đồn đoán bàn tán.
“Tớ báo cáo rồi, đợi mai xem xử lý thế nào.” Winnie phàn nàn: “Mấy người này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, có liên quan gì đến họ đâu mà ai nấy đều ở đó cay cú.”
Mạnh Thư Yểu không để tâm, cũng không muốn tự đi thanh minh.
Cô cứ tưởng vài ngày là chuyện này sẽ lắng xuống, ai ngờ báo cáo cũng vô dụng, không xóa bài đăng được.
Đúng lúc này, Mia lại xảy ra chuyện. Cô ấy đã đánh hai người đàn ông, đối phương báo cảnh sát đưa cô ấy đến đồn.
Mạnh Thư Yểu và Winnie lập tức chạy đến tìm hiểu tình hình.
Cảnh sát nói cô ấy đã khiến cánh tay người khác bị thương bằng hai chai bia, thuộc tội cố ý gây thương tích, tình tiết nghiêm trọng.
Mạnh Thư Yểu hỏi: “Chúng tôi có thể gặp cô ấy trước được không? Chúng tôi muốn tìm hiểu xem sự việc đã diễn ra như thế nào.”
Tuy tính tình Mia có hơi bốc đồng, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải là người sẽ tùy tiện ra tay.
Cảnh sát viên dứt khoát từ chối: “Chúng tôi vẫn chưa thẩm vấn xong, không thể gặp được.”
Winnie không hiểu: “Tại sao lại không thể gặp, các người đã bắt cô ấy vào đây cả nửa ngày rồi, ít nhất chúng tôi cũng phải có quyền được biết chứ.”
Mặt đối phương sa sầm, mất kiên nhẫn nói: “Cảnh sát chúng tôi làm việc còn chưa đến lượt cô chất vấn đâu.”
“Nhưng mà…”
Mạnh Thư Yểu kịp thời kéo Winnie lại, khẽ lắc đầu.
Đối đầu trực diện với cảnh sát không có lợi gì đâu.
Winnie đành phải thôi.
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, cô ấy vẫn không nuốt trôi được cục tức này: “Cảnh sát gì mà thái độ tệ thế, không làm theo quy trình gì cả. Mia sẽ không xảy ra chuyện gì ở trong đó chứ?”
Mạnh Thư Yểu cũng lo lắng: “Chúng ta đi tìm người hỏi cho rõ trước đã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)