Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lạc Lối Giữa Màn Sương Chương 22: Có Thể Hôn Thêm Một Lần Nữa Không?

Cài Đặt

Chương 22: Có Thể Hôn Thêm Một Lần Nữa Không?

Bùi Duật Châu nhạy bén nhận ra: “Cô uống rượu à?”

“Tôi chỉ uống hai ly thôi, chưa say đâu.”

“Đang ở đâu?”

Mạnh Thư Yểu vén lại mái tóc bị gió thổi rối trên mặt: “Tôi đang hóng gió trên sân thượng, anh có muốn lên cùng tôi không?”

Bùi Duật Châu thản nhiên nói: “Tôi sẽ bảo Mark đưa cô xuống.”

Mạnh Thư Yểu khẽ cau mày, lẩm bẩm: “Tôi không muốn anh ấy, tôi muốn anh cơ.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi cuộc gọi kết thúc.

Cô thất vọng nhìn màn hình.

Ngài Bùi chẳng thèm để tâm đến cô nữa rồi.

Cô đi giày cao gót lâu nên bị đau gót chân, lập tức cởi giày ra rồi đi chân trần trên mặt đất, lòng bàn chân lạnh buốt.

Gió biển mang theo vị mặn ẩm ùa vào khoang mũi.

Cô ôm gối ngồi xuống bên cạnh lan can, đầu tựa lên gối, cuộn người lại.

Cô mơ màng thiếp đi một lúc, rồi chợt nghe thấy tiếng bước chân vững chãi bên tai vọng lại gần từ xa.

Mạnh Thư Yểu hé mắt, tầm nhìn hơi mơ hồ, một bóng đen cao quý đang bước tới.

Anh đứng ngược sáng, đường nét gương mặt mờ ảo không rõ.

Nhưng cô vẫn có thể nhận ra.

Người đàn ông dừng lại trước mặt cô, giọng hơi trầm: “Đứng dậy.”

Hàng mi dài của Mạnh Thư Yểu khẽ rung, cô từ từ đứng dậy khỏi mặt đất, tay vịn vào lan can: “Tôi cứ tưởng anh không đến.”

Giọng nói mang theo chút ấm ức.

Bùi Duật Châu khẽ hất cằm, nhìn ra mặt biển xa xăm: “Đêm hôm khuya khoắt, cô ở đây một mình, không sợ ngã xuống dưới à.”

“Sợ chứ.” Mạnh Thư Yểu không dám nhìn ra sau, chỉ nhìn anh chằm chằm: “Anh đến rồi thì tôi không sợ nữa.”

Cô đưa tay kéo lấy cổ tay áo của người đàn ông.

Bùi Duật Châu liếc qua đôi mắt mơ màng của cô, mấp máy môi: “Về thôi.”

“Lát nữa hẵng về.” Mạnh Thư Yểu vẫn muốn ở lại thêm một lát.

Bùi Duật Châu lật tay lại nắm lấy cổ tay cô ấn lên lan can, dọa dẫm: “Không về thì ném cô xuống dưới.”

Lưng Mạnh Thư Yểu áp vào tấm kính, lạnh đến mức rùng mình, ngón tay theo phản xạ túm chặt lấy áo sơ mi của anh: “Đừng mà.”

Bùi Duật Châu buông cô ra: “Sợ thì về phòng.”

Mạnh Thư Yểu đứng yên không nhúc nhích, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên cằm anh, đột nhiên lẩm bẩm một câu: “Anh cao quá.”

Trong con ngươi anh, ngũ quan của cô gái dần phóng to.

Vài lọn tóc rối khẽ lướt qua gò má.

Hương hoa nhài thanh khiết hoà quyện với mùi cồn, đồng thời ùa vào khoang mũi.

Đôi môi đỏ mọng áp lên khóe môi anh.

Vừa mềm mại vừa phảng phất hơi lạnh.

Chỉ là một cái chạm nhẹ rồi lập tức rời đi.

Mạnh Thư Yểu hạ gót chân xuống đất, đáy mắt vẫn còn vương lại chút men say.  

Bùi Duật Châu khóa chặt tầm mắt của cô, yết hầu khẽ chuyển động: “Cô biết mình đang làm gì không?”

Hàng mi Mạnh Thư Yểu khẽ chớp: “Tôi biết chứ.”

Cô cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm, được voi đòi tiên: “Có thể hôn thêm một lần nữa không?”

Thái dương Bùi Duật Châu giật giật, anh đang định mở miệng thì đã bị cô đưa tay bịt miệng lại.

Lòng bàn tay Mạnh Thư Yểu nóng lên: “Anh không nói gì thì tôi coi như anh đồng ý rồi nhé.”

Cô lại nhón gót lên, tay trái vịn vào áo sơ mi trên cánh tay anh để lấy sức.

Bùi Duật Châu nhìn cô áp sát lại.

Khoảng cách gang tấc, hơi thở giao nhau.

Đôi mắt anh quá sâu thẳm và mê hoặc, dường như có thể cuốn người ta vào trong đó. Mạnh Thư Yểu nhìn đến mê mẩn, cô quên cả buông tay, cuối cùng chỉ hôn lên mu bàn tay của chính mình.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí mờ ám quấn quýt.

“Thưa ngài…”

Bầu không khí đột nhiên bị phá vỡ.

Mark đứng ở đầu cầu thang, nhìn rõ hai người trên boong tàu, vội vàng né tránh: “Xin lỗi.”

Bùi Duật Châu lùi lại một bước, Mạnh Thư Yểu tưởng anh định đi. Cô vội vàng ôm lấy eo anh, mặt vùi vào lồng ngực anh.

Bên dưới lớp áo sơ mi, cơ ngực hiện lên rõ ràng và rắn rỏi.

“Đứng thẳng.” Bùi Duật Châu đỡ lấy vai cô.

Mạnh Thư Yểu bám dính lấy người anh: “Không muốn.”

Bùi Duật Châu thật sự rất muốn ném cô xuống biển.

Một lúc sau, anh cúi người bế bổng cô lên, rời khỏi boong tàu.

Mạnh Thư Yểu thuận thế vòng tay qua cổ anh, đôi chân trần lơ lửng trong không trung, lúc này cô mới nhớ ra: “Giày của tôi…”

Bước chân Bùi Duật Châu dừng lại, anh cúi mắt nhìn cô một cái.

Mạnh Thư Yểu đọc được biểu cảm trên mặt anh, chỉ có hai chữ - Phiền phức.

Cô nghi ngờ nếu mình nói thêm một chữ nào nữa, chắc chắn sẽ bị anh ném đi mất.

Bùi Duật Châu dùng chút kiên nhẫn cuối cùng quay lại, cúi người nhặt đôi giày cao gót trên đất lên, đầu ngón tay móc vào quai giày.

Anh bế cô bằng một tay mà không chút tốn sức.

Mạnh Thư Yểu buồn ngủ, ngáp một cái. Cô nhắm mắt tựa vào lòng anh, cứ thế ngủ thiếp đi trong cảm giác an toàn.

Bùi Duật Châu không biết gan cô lớn đến mức nào mà có thể ngủ một cách không phòng bị như vậy, cũng không sợ bị người ta bán mất.

Sáng hôm sau.

Mạnh Thư Yểu tỉnh dậy trong một môi trường xa lạ.

Ánh sáng từ sân thượng len lỏi qua khe rèm cửa vào phòng.

Cô ngồi trên giường nhìn xung quanh, những mảnh ký ức của tối hôm qua dần được ghép lại hoàn chỉnh trong đầu.

Vành tai cô bất giác nóng lên.

Vậy mà cô đã hôn Bùi Duật Châu.

Uống rượu đúng là giúp người ta to gan thật.

Trời đã quá trưa, cô rửa sửa soạn ở trong phòng tắm xong mới ra ngoài, đúng lúc gặp Mark ở hành lang.

“Ngài Bùi đâu rồi?” Cô hỏi.

Mark: “Tối qua ngài ấy đã đi trực thăng về Manhattan để xử lý công việc rồi.”

Có một khoản vốn lớn xảy ra vấn đề, anh bắt buộc phải đích thân về kiểm tra.

“Gấp vậy sao?” Mạnh Thư Yểu thắc mắc: “Vậy sao anh không đi cùng anh ấy?”

Mark giải thích: “Ngài ấy dặn tôi đưa cô về trường.”

Mạnh Thư Yểu không yên tâm, hỏi một câu: “Lúc ngài Bùi đi, anh ấy không giận chứ?”

Mark lắc đầu: “Cái này tôi cũng không rõ lắm.”

Từ trước đến nay, tâm trạng của anh vẫn luôn khó lường.

Trên đường về trường, Mạnh Thư Yểu gửi cho Bùi Duật Châu một tin nhắn: “Ngài Bùi, tối qua tôi có làm lỡ việc quan trọng của anh không?”

Cô đợi rất lâu, anh mới trả lời: “Sau này bớt uống rượu lại.”

Mạnh Thư Yểu siết chặt điện thoại, cắn môi, gõ chữ: “Anh không giận tôi chứ?”

Bùi Duật Châu: “Còn có lần sau thì ném xuống biển.”

Anh lại dọa người ta, nhưng Mạnh Thư Yểu không sợ: “Tôi biết anh không nỡ mà.”

Sau đó, cô lập tức nói lời ngon ngọt: “Ngài Bùi là tốt nhất.”

Bùi Duật Châu không trả lời nữa.

Mạnh Thư Yểu cũng không dám làm phiền anh nữa.

Khi cô về đến trường thì đã là buổi trưa.

Giờ này là giờ tan học, người qua kẻ lại, không ít người bị thu hút bởi chiếc Cullinan đậu trước cổng trường.

Xe sang không hiếm nhưng chiếc Cullinan trước mắt này là hàng đặt riêng, phiên bản giới hạn và chỉ có một chiếc duy nhất.

Mạnh Thư Yểu bước xuống từ trên xe, cảm thấy mình như bị vô số cặp mắt đổ dồn vào nên không được tự nhiên. Cô vội vàng rảo bước vào trường.

Mark vội vã trở về Manhattan để báo cáo.

Trong văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà CBD, người đàn ông ngồi trước bàn làm việc xem xét tài liệu, phía sau là cửa sổ sát đất có thể nhìn ra đường chân trời phồn hoa của thành phố.

“Thưa ngài, cô Mạnh đã được đưa về trường an toàn rồi ạ.”

“Ừm.”

Mark thầm biết, anh ấy đã để tâm đến cô Mạnh.

Gần đây có mấy dự án khởi động, công việc của tập đoàn rất nhiều, những việc như buổi đấu giá hoàn toàn có thể không cần anh đích thân đến, vậy mà anh vẫn tranh thủ thời gian để đi.

Bùi Duật Châu dừng bút, trầm giọng dặn dò: “Cứ đóng băng khoản tiền không rõ nguồn gốc kia trong ngân hàng trước đã, điều tra rõ ràng rồi tính tiếp.”

Mark gật đầu: “Vâng ạ.”

Bùi Duật Châu gập tập tài liệu lại: “Cậu chuẩn bị tiệc sinh nhật đến đâu rồi?”

Tháng sau là sinh nhật 70 tuổi của ông nội, ông không yêu cầu tổ chức lớn mà chỉ mời các gia tộc có giao tình lâu năm.

“Ngoài danh sách khách mời, những thứ khác đều đã được sắp xếp ổn thỏa ạ.” Mark xin chỉ thị: “Năm nay có mời nhà Arthur không ạ?”

Giọng Bùi Duật Châu thờ ơ: “Để ông nội tự quyết định.”

Anh không nhúng tay vào tình nghĩa của thế hệ trước, nhưng nếu đụng đến lợi ích gia tộc, anh cũng sẽ không nương tay.  

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc