Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lạc Lối Giữa Màn Sương Chương 21: Hai Người Có Quan Hệ Gì Vậy?

Cài Đặt

Chương 21: Hai Người Có Quan Hệ Gì Vậy?

Người bán đấu giá tuyên bố: “7 triệu lần thứ nhất, 7 triệu lần thứ hai, 7 triệu lần thứ ba. Chúc mừng quý cô số 38 đã đấu giá thành công viên kim cương hồng ‘Ngôi sao lãng mạn’ này!”

Sắc mặt Mạnh Nghiên cứng đờ, không vui mừng một chú nào.

Một khi giao dịch đã được chốt giá thì không thể hối hận.

Nếu Triệu Vân Duệ không giúp cô ta trả số tiền này thì cô ta lấy đâu ra khả năng để thanh toán.

Nếu bố biết, ông ta chắc chắn sẽ mắng cô ta xối xả.

Lại còn lan truyền ra ngoài nữa, mặt mũi của cô ta coi như mất sạch.

Vài vật phẩm cuối cùng là các tác phẩm của danh họa, có trường phái hiện thực, có trường phái trừu tượng, những nhà sưu tập am hiểu nghệ thuật không hề keo kiệt mà ra giá để mua.

Mạnh Thư Yểu được chiêm ngưỡng những tác phẩm này ở khoảng cách gần, thu hoạch được một chút cảm hứng.

Đương nhiên, việc gài bẫy được Mạnh Nghiên càng khiến tâm trạng cô vui vẻ hơn.

Buổi đấu giá kết thúc, Mark ra hậu trường làm thủ tục thanh toán.

Bùi Duật Châu vẫn chưa quay lại, Mạnh Thư Yểu đi ra ngoài tìm.

Anh đang ở trên boong tàu, bên cạnh còn có một người đàn ông lạ mặt, có lẽ là bạn của anh.

Mạnh Thư Yểu không đến làm phiền, đứng bên cạnh hóng gió.

Triệu Hòa Tụng chú ý đến cô trước, chủ động lên tiếng: “Anh Châu, có người đẹp tìm anh kìa.”

Anh ta nhướng mày: “Anh không giới thiệu một chút sao?”

Lần trước ở câu lạc bộ đua xe, hình như cũng là cô gái này thì phải.

Anh ta nhớ rất rõ đôi mắt trong veo này.

Bùi Duật Châu híp mắt: “Cậu rảnh lắm à?”

“Em sắp bận chết đây, nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến việc em hóng hớt một chút.” Triệu Hòa Tụng cười cợt nhả, đi thẳng đến hỏi: “Người đẹp tên gì thế, làm quen một chút nào.”

“Mạnh Thư Yểu.” Cô trả lời.

Triệu Hòa Tụng tự giới thiệu: “Chào cô, tôi tên là Triệu Hòa Tụng, bạn của anh Châu.”

Mạnh Thư Yểu nghe tên anh ta hơi quen tai.

Nhà họ Triệu…

Cô nhớ ra rồi: “Anh là cậu Cả của nhà họ Triệu ở thành phố Tân à?”

Triệu Hòa Tụng khá bất ngờ: “Cô quen tôi à?”

Mạnh Thư Yểu: “Từng nghe qua.”

Người nắm thực quyền trong nhà họ Triệu là vị trước mắt này nhưng anh ta ở nước ngoài quản lý chi nhánh công ty quanh năm suốt tháng, rất ít khi về nước.

“Vậy xem ra cũng có duyên đấy.” Triệu Hòa Tụng quay người hỏi: “Anh Châu, đi uống một ly không?”

“Không rảnh.” Trước khi đi, Bùi Duật Châu dặn dò Mạnh Thư Yểu: “Trên lầu có phòng để nghỉ ngơi, hỏi nhân viên lấy thẻ phòng.”

Cô khẽ gật đầu: “Vâng.”

Triệu Hòa Tụng nhìn theo hướng Bùi Duật Châu rời đi, lẩm bẩm: “Sao lại đi rồi, có bận đến thế không chứ.”

Đợi bóng lưng biến mất ở góc rẽ, anh ta quay đầu nhìn Mạnh Thư Yểu: “Cô Mạnh, hai người có quan hệ gì vậy?”

Chính Mạnh Thư Yểu cũng không biết hiện tại cô và ngài Bùi được coi là có quan hệ gì: “Chắc là bạn bè thôi.”

“Bạn bè?” Triệu Hòa Tụng cong môi đầy ẩn ý: “Không phải bạn bè bình thường đâu nhỉ?”

Ngoài đối tác làm ăn ra, hình như bên cạnh Bùi Duật Châu chưa từng có người bạn khác giới nào, nói gì đến đích thân đưa người đến buổi đấu giá.

“Mạnh Thư Yểu!”

Một giọng nói chói tai đột nhiên chen vào, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Mạnh Nghiên bước nhanh đến, xác nhận không nhìn nhầm người, sa sầm mặt chất vấn: “Sao mày lại ở đây?”

Mạnh Thư Yểu không ngờ vẫn chạm mặt cô ta, trên mặt không có biểu cảm gì, bình tĩnh hỏi ngược lại: “Tại sao tôi lại không thể ở đây?”

Mạnh Nghiên vốn đã ôm một bụng tức vì chuyện ở buổi đấu giá, biểu cảm cũng mất kiểm soát trở nên méo mó: “Mày lấy đâu ra thư mời?”

Triệu Hòa Tụng ra vẻ xem kịch vui, không nhịn được xen vào một câu: “Ai đây, sao mà hung thần ác sát thế?”

Mạnh Thư Yểu nói thẳng: “Em dâu tương lai của anh đấy.”

Triệu Hòa Tụng hơi ngạc nhiên: “Cô ta á?”

Từ khi nào mà mắt thẩm mỹ của Triệu Vân Duệ kém đến thế.

Ồ, cũng không thể nói như vậy. Triệu Vân Duệ cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam, có người chịu lấy là may rồi.

Sao Mạnh Thư Yểu lại có thể quen biết với cậu Cả Triệu được?

“Triệu Vân Duệ đâu, sao chỉ có một mình cô?” Triệu Hòa Tụng thuận miệng hỏi.

Vẻ kiêu căng ngạo mạn lúc nãy của Mạnh Nghiên đã không còn nữa: “Tôi cũng đang tìm anh ấy.”

Triệu Hòa Tụng không xen vào chuyện của họ: “Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước đây.”

Đợi anh ta đi rồi, Mạnh Nghiên lập tức truy hỏi: “Mạnh Thư Yểu, mày quen ngài Triệu như thế nào? Có phải anh ta đưa mày đến không?”

Cô ta càng nóng lòng, Mạnh Thư Yểu càng bình tĩnh: “Hình như tôi không có nghĩa vụ phải nói cho chị biết đâu nhỉ.”

Sắc mặt Mạnh Nghiên tái mét, đáy mắt u ám, cô ta cảnh cáo: “Mày đừng quên, bố đã sắp xếp liên hôn cho mày rồi. Tốt nhất mày nên tránh xa những người đàn ông khác ra.”

“Đó là chuyện của tôi.” Mạnh Thư Yểu đi thẳng qua người cô ta vào trong khoang thuyền.

Mạnh Nghiên siết chặt túi xách, móng tay dài được sơn đẹp đẽ cào lên lớp da bóng để lại vết xước.

Nếu lỡ như Mạnh Thư Yểu thật sự ở bên cậu Cả Triệu, sau này cô ta làm gì còn có chỗ đứng nào trong nhà họ Triệu nữa.  

Cô ta tuyệt đối không thể để chuyện như vậy xảy ra.

Mạnh Thư Yểu đến quán bar gọi một ly cocktail đặc biệt, ăn hai miếng bánh ngọt.

Điện thoại của Mạnh Chấn Hoa gọi đến vào đúng lúc này.

Phải nói rằng, tốc độ mách lẻo của Mạnh Nghiên thật sự rất nhanh.

Trong ống nghe, một giọng nói thô ráp và trầm đục truyền đến: “Nghiên Nghiên nói con cũng ở buổi đấu giá của Phillips, con đi cùng ai thế?”

Mạnh Thư Yểu cầm ống hút khuấy ly cocktail: “Là bạn dẫn con đến, con chỉ muốn đến xem các tác phẩm hội họa trong buổi đấu giá lần này thôi ạ.”

Mạnh Chấn Hoa bán tín bán nghi: “Nghe nói con quen biết anh cả của Triệu Vân Duệ.”

Mạnh Thư Yểu tựa vào chiếc ghế cao: “Chỉ là bạn bè bình thường thôi ạ.”

“Nghiên Nghiên sắp kết hôn với Triệu Vân Duệ rồi, con và vị nhà họ Triệu kia nên giữ khoảng cách một chút, đừng để người ta dị nghị.”

Mạnh Chấn Hoa có những tính toán của riêng mình. Nếu không có cuộc hôn nhân giữa Mạnh Nghiên và Triệu Vân Duệ, ông ta ngược lại rất tán thành việc để Mạnh Thư Yểu tiếp xúc với Triệu Hòa Tụng. Nhưng giờ đã có một cuộc liên hôn, không cần thiết phải lãng phí một cuộc hôn nhân khác. Hiện tại, ông ta cần thiết lập mối quan hệ hợp tác sâu rộng với nhà họ Từ nên Mạnh Thư Yểu chỉ có thể gả vào nhà họ Từ.

“Con biết rồi.” Mạnh Thư Yểu thuận theo lời ông ta mà đáp lại.

“Không có việc gì thì cứ ở yên trong trường đi, đừng có chạy lung tung, dù sao bên ngoài cũng không an toàn.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Chấn Hoa nói gì, Mạnh Thư Yểu đều ngoan ngoãn vâng dạ.

Cô đối phó xong cuộc điện thoại này thì đặt điện thoại xuống, lại gọi thêm một ly cocktail đặc biệt.

Đó là một loại rượu hoa quả có nồng độ cồn thấp, vị rất thanh mát, được thêm vào trà hoa nhài và siro lựu đỏ, làm dịu đi vị của rượu rum.

Một mình cô uống rượu ở quầy bar, thỉnh thoảng có đàn ông đến bắt chuyện, đều bị cô lịch sự từ chối.

May mà không gặp phải kẻ nào bám riết không buông.

Ban nhạc thường trú đang biểu diễn trên sân khấu, làm không khí thêm sôi động.

Người vào ngày càng đông, Mạnh Thư Yểu thấy ngột ngạt. Cô bèn cầm điện thoại rời khỏi quán bar, lên boong tàu trên lầu để hít thở không khí.

Du thuyền chậm rãi lướt đi trên biển, thỉnh thoảng lại khẽ chao đảo sang hai bên.

Màn đêm buông xuống, mặt biển đen kịt, u tối, chỉ có ánh đèn trên thuyền là sáng rực.

Không biết có phải do rượu ngấm hay không, đầu cô hơi choáng váng.

Chẳng hiểu sao, cô lại bấm số gọi cho Bùi Duật Châu.

Tiếng “tút tút” vang lên trong không khí.

Khoảng nửa phút sau, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Tiếng sóng biển khẽ rì rầm trôi qua.

“Sao thế?”

Qua điện thoại, giọng anh đặc biệt trầm ấm và từ tính.

Mạnh Thư Yểu ngồi xổm xuống đất, khẽ hỏi: “Ngài Bùi, anh xong việc chưa?”  

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc