Cô phát hiện, trong căn tin tự nhiên chia làm hai nhóm, ở giữa để trống rất nhiều chỗ ngồi, phân biệt rõ ràng.
Một nhóm chiếm đại đa số, chính là "người mất đi họ tên" trong miệng búp bê.
Một nhóm khác nhân số rất ít, có biểu cảm, động tác không giống nhau, có người cúi đầu nhỏ giọng nói nhỏ. Nhưng trong vẻ mặt mơ hồ lộ ra sợ hãi, giống như chim sợ cành cong, hơi có chút động tĩnh liền bị dọa sợ đến không nhẹ.
Hạ Tuyết Nặc thầm gọi họ là "những người có họ tên".
Trong đó, nhóm "người có tên" âm thầm lấy cô gái tóc đuôi ngựa cầm đầu, bọn họ chiếm cứ vị trí tốt nhất trong không gian còn sót lại. Hạ Tuyết Nặc thậm chí nhìn thấy có một nam sinh đỉnh lấy cao thấp không đồng đều, tóc giống như chó cắn, khom lưng vây quanh cô gái tóc đuôi ngựa, vẻ mặt nịnh nọt. Viền tóc của nam sinh hơi ngả vàng khi có ánh sáng chiếu vào, chắc hẳn cậu ta đã cắt chúng sau khi đến thế giới này.
Tóc vàng kia đưa đồ ăn ngon cơm ngon đến trước mặt cô gái tóc đuôi ngựa, mà tóc đuôi ngựa lại cực kỳ không cho là đúng, cũng không thèm liếc mắt nhìn tóc vàng kia một cái, người hầu ngồi ở bốn phía cô ta lập tức ác liệt cười nhạo cậu ta, thậm chí quyền đấm cước đá.
Nhưng nữ sinh tóc đuôi ngựa có ngang ngược có hung dữ, cũng rất kiêng kị "người mất đi tên họ", rất cố gắng né tránh. Hạ Tuyết Nặc có thể nhìn ra bọn họ đang sợ hãi, nhưng thứ họ sợ hãi có lẽ không chỉ là "người mất đi tên họ".
Trực giác của cô nói nơi này tồn tại thứ càng thêm đáng sợ, khiến cho bọn họ vô cùng sợ hãi.
Đợi đến lượt Hạ Tuyết Nặc, cô chỉ gọi hai món ăn nhẹ và hai muôi cơm.
"Người mới tới?"
Biểu tượng đó hẳn là biểu tượng của trường này. Chỉ là Hạ Tuyết Nặc thật sự nghĩ không ra có trường học nào lại dùng biểu tượng đáng sợ như vậy làm huy hiệu trường.
"Lúc có thể ăn thì ăn nhiều một chút, ma ăn bể bụng mà chết vẫn tốt hơn ma đói." Bác gái kéo dài giọng.
Hạ Tuyết Nặc:...
Cô hoàn toàn cảm nhận được ác ý của thế giới này đối với nhân viên mới tới.
Sau đó bác gái căn tin muốn chờ xem bạn học mới tới hoảng sợ thét chói tai hoặc là tê liệt ngã xuống đất lại chỉ thấy cô gái trước mắt khẽ mỉm cười: "Mượn lời chúc phúc của cô."
Cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc đen quấn khăn choàng, làn da trắng có chút không khỏe mạnh, màu môi rất nhạt, khi không cười trông hơi lạnh lùng nhưng khi nở nụ cười lại giống như hoa xuân tháng 3 ở phía nam sông Dương Tử, rực rỡ đến mức người ta không nỡ rời mắt, chỉ là đôi mắt trong veo với hai màu đen trắng rõ ràng khiến người ta có vẻ hơi sợ.
Cô gái nói xong không chút lưu luyến xoay người rời đi, để lại cho bác gái căn tin một bóng lưng thon gầy đứng thẳng.
Bác gái nhà ăn:... Sao lại không giống như dự đoán nhỉ?
Bác gái đang buồn bực, thấy cô gái lại xoay người trở về.
Hạ Tuyết Nặc mỉm cười: "Cái đó, dì à, xin hỏi chúng con mua cơm cũng không cần thẻ cơm sao?"
Bác gái căn tin: "... Không cần."
"À, vậy à." Vẻ mặt cô gái có chút thất vọng. Dù sao, cô vốn nghĩ nếu có thẻ cơm, có thể căn cứ vào số dư bên trong mà suy đoán kỳ hạn lưu giữ lâu nhất trên thế giới này.
"Cảm ơn." Cô gái khẽ gật đầu, khách khí cười nói.
Bác gái căn tin tức đến đau răng: "Không khách khí." Ba chữ nói đến nghiến răng nghiến lợi.
Hạ Tuyết Nặc cũng không biết đầu búp bê xếp hàng như thế nào, rõ ràng đội ngũ dài như vậy, cô ấy lại có thể bảo trì tốc độ giống như Hạ Tuyết Nặc, Hạ Tuyết Nặc liếc mắt nhìn đội ngũ thong thả nhúc nhích về phía trước, nghiêm trọng hoài nghi người này mặt dày chen hàng.
Dù sao, lấy hiểu biết của cô đối với đầu búp bê, người này thật sự có thể làm ra được loại chuyện này.
"Lão đại! Cậu nhìn thịt viên của mình này!"
Nói là thịt viên, thực ra chỉ có thể miễn cưỡng gom lại thành viên, thịt nát thưa thớt trắng bóng, mang theo tơ máu, làm cho người ta liên tưởng đến thứ vô cùng không tốt. Trộn với tinh bột ngưng tụ thành một cục, ở khoảng cách gần, còn có thể ngửi thấy một mùi nước rửa chén.
Hạ Tuyết Nặc xem như hiểu được vì sao học sinh nơi này đều là một bộ dạng vàng vọt gầy gò dến đáng thương, một đám đều có thể so với dân tị nạn chạy nạn. Thức ăn như vậy, ăn không nhiễm bệnh đã là vô cùng may mắn rồi.
Cũng không biết đầu búp bê là lạc quan hay là mắt mù, cười giống như hoa. Sau khi nhìn thấy khay cơm của Hạ Tuyết Nặc, nghẹn miệng, nhíu mày.
"Lão đại, cậu ăn ít vậy sao? Quá chay, cũng quá ít đi! Chẳng trách ngươi gầy như vậy... Nhìn mình xem, may mắn là mình nhanh tay lấy một phần thịt viên cuối cùng, chậm chân một chút nữa là không còn gì rồi! Nhưng mà không sao, mình chia cho cậu một nửa..."
Hạ Tuyết Nặc hơi nhíu mày, trên mặt mang chút ghét bỏ, thầm nghĩ: Ặc... Vẫn là không nên đi.
Khay đồ ăn của cô ấy quá mức phong phú, so với Hạ Tuyết Nặc hoàn toàn là một cái trên trời một cái dưới đất. Hạ Tuyết Nặc nói năng thận trọng, liếc mắt nhìn dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của nữ sinh, cuối cùng vẫn không nhịn được cắt ngang: "Cái kia, cậu ăn hết không?"
Nữ sinh đầu búp bê buồn bực: "Sao ăn không hết chứ? Quỷ chết no dù sao cũng tốt hơn quỷ chết đói!"
Hạ Tuyết Nặc:... Cô ấy hối hận vì đã hỏi nhiều câu này!
Tác giả có lời muốn nói: Người mất đi họ tên có giống zombie không???
Thật ra, giống như rối dây hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
