Thế nhưng đầu búp bê cũng không có cảm giác ranh giới gì. Không biết là do cô ấy đã trải qua quá trình tương tự, hay chỉ đơn giản là nói nhiều, trên đường đều dán vào Hạ Tuyết Nặc nhỏ giọng nói thầm.
"Lão đại, dù sao mình cũng tới sớm hơn cậu một ngày, nơi này và thế giới kia của chúng ta không giống nhau, tình huống vừa xảy ra hôm nay cũng xem như ít đấy." Không hiểu sao lại mang theo chút kiêu ngạo của người từng trải.
"Cậu không biết ngày mình tới đâu, "loảng xoảng loảng xoảng" nhảy xuống không chỉ ba bốn người. Trận chiến đó, hù chết cục cưng mình rồi."
Búp bê nghiêng đầu, vỗ nhẹ trái tim nhỏ bé, cẩn thận liếc Hạ Tuyết Nặc một cái, thấy cô không có biểu tình gì, lúc này mới tiếp tục: "Lão đại, cậu đừng cảm thấy ngượng ngùng, cậu mạnh hơn mình nhiều, lúc ấy đứa trẻ này sợ đến mức gần như muốn quỳ xuống, may mắn thay, chị gái nhỏ đã cho mình mượn bài kiểm tra để sao chép... Blabla."
Cuối cùng an ủi: "Lão đại yên tâm, chỉ cần trải qua đêm nay, cậu sẽ quen thôi."
So với sự kỳ lạ của thế giới này, "thói quen" trong miệng nữ sinh đầu búp bê càng làm cho Hạ Tuyết Nặc sợ hãi.
Cô thật sự không tưởng tượng được, làm sao có thể thấy quen với việc này, hơn nữa phải quen như thế nào?
Mà sau khi quen với nơi này, sẽ biến thành người nào?
Nhưng hiển nhiên, có người cảm thấy quen với việc này, cũng không phải số ít.
Đường đi đến căn tin chỉ có một, căn bản không cần biết đường, chỉ cần đi theo dòng người là tốt rồi.
Phía trước, phía sau, bên trái và bên phải của Hạ Tuyết Nặc đều chật kín người đang tiến về phía trước.
Mới nhìn không có gì kỳ lạ, nhưng thời gian lâu là có thể phát hiện, ánh mắt những người này như dại ra, ánh mắt tối om không có sự sống, sững sờ nhìn phía trước, trên mặt không hề có biểu cảm gì, giống như cái xác không hồn.
Nữ sinh đầu búp bê vừa dứt lời, cũng chỉ có thể nghe được tiếng bước chân đều nhịp.
Lộp bộp, lộp bộp...
"Bọn họ là cái gì?"
Hạ Tuyết Nặc không thể chắc chắn "họ" có phải là con người hay không.
Nữ sinh đầu búp bê nghiêng đầu, lặng lẽ trả lời: "Bọn họ là người mất đi họ tên."
Mới nghe thì hoang đường, nhưng trong thế giới này, hình như không có chuyện gì không hợp lý.
Hạ Tuyết Nặc hồi tưởng lại câu mình hỏi nữ sinh đầu búp bê lúc trước, cô ấy đã nói không thể nói ra họ tên ở chỗ này, nói ra là sẽ bị trộm đi.
Lúc ấy Hạ Tuyết Nặc cho rằng cô ấy nói đùa, nhưng hiện tại xem ra không phải như thế.
- Kẻ trộm tên có tồn tại.
Vậy ai sẽ là kẻ trộm tên? Sao lại ăn trộm? Và trộm như thế nào?
Hạ Tuyết Nặc lặng lẽ hỏi đầu búp bê, nữ sinh đau khổ lắc đầu: "Mình cũng không biết, bọn họ đều nói như vậy."
Trực giác của Hạ Tuyết Nặc cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Nếu quy tắc mất họ tên chỉ đơn giản là cấm nói tên của mình, vậy thì bài kiểm tra để làm gì? Hình phạt vi phạm kỷ luật là gì? Còn có cái gọi là phòng giáo vụ làm cho nam sinh bị lôi ra ngoài nghe tiếng đã sợ mất mật kia có ý nghĩa gì?
Hơn nữa, số người mất đi họ tên nhiều như vậy, cũng không phải chỉ mỗi việc không nói ra tên có thể làm được.
Vì thế, Hạ Tuyết Nặc tiếp tục hỏi: "Vậy điều kiện mất đi họ tên ngoại trừ không thể nói ra họ tên của mình thì còn có cái gì khác không?"
Nữ sinh đầu búp bê bỗng nhiên im lặng, lại cách Hạ Tuyết Nặc gần một chút, gần như bạch tuộc dán lên người cô, hơi thở ấm áp trong hô hấp bổ nhào vào mặt cô, điều này làm cho Hạ Tuyết Nặc rất không thoải mái.
Nữ sinh đầu búp bê cố ý nhỏ giọng: "Ví dụ như - - chúng ta bây giờ?"
Hạ Tuyết Nặc đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy lấy cô làm trung tâm, trong vòng ba mét, "người" vốn mặt không chút thay đổi đi về phía trước như cái xác không hồn đều đã xoay đầu, cổ cứng ngắc, từ bốn phương tám hướng lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ. Có người rõ ràng thân thể hướng về trước, nhưng cổ lại xoay tròn một trăm tám mươi độ về sau.
Ánh mắt trống rỗng khiến da đầu người ta tê dại.
Cô bỗng nhiên hiểu được cảm giác bị theo dõi từ trước tới nay là từ đâu mà có.
Thì ra không chỉ là loa phóng thanh không chỗ nào không có, còn có "bọn họ" không biết là người hay quỷ.
Điều này làm cho Hạ Tuyết Nặc có chút không rét mà run.
Sau khi Hạ Tuyết Nặc không hề nói chuyện với nhau, chuyển động duy nhất là giọng nói của một cô gái cách đó không xa đang hỏi đường, yếu ớt, như thể họ đang vô cùng sợ hãi.
Lúc đi đến chỗ rẽ, Hạ Tuyết Nặc lặng lẽ quay đầu lại nhìn thoáng qua, mơ hồ nhận ra là nữ sinh gầy yếu bị nữ sinh nhảy lầu dọa thét chói tai, cô ấy hẳn là tìm được đồng bạn, bị một nam sinh thoạt nhìn quen biết nắm tay, dán lỗ tai nhỏ giọng nói gì đó.
Căn tin cách tòa nhà dạy học một đoạn, Hạ Tuyết Nặc đi rất vất vả, cảm giác đường xá bị kéo dài vô hạn.
Chân trần càng ngày càng đau, trên đường Hạ Tuyết Nặc từng nhìn qua vài lần, miệng vết thương đen tuyền, hẳn là mọc mủ.
Hạ Tuyết Nặc không dám dừng lại, chịu đựng đau đớn bảo trì tốc độ giống như "bọn họ", sợ bị "bọn họ" phát hiện mình và "bọn họ" không giống nhau. Mãi đến khi tới căn tin mới cúi người xuống, vừa sờ phát hiện trong miệng vết thương lại cất giấu một mảnh móng tay bị gãy nhỏ.
"Lão đại, mình đi mua cơm đây! Lát nữa chúng ta ngồi cùng nhau nha." Từ lúc vào cửa căn tin mắt nữ sinh đầu búp bê đã không rời khỏi mấy cửa sổ mua cơm, cô ấy qua loa nói với Hạ Tuyết Nặc một chút, liền chạy như bay về phía một cửa sổ.
"Tim thật lớn." Hạ Tuyết Nặc nhìn bóng lưng búp bê, bất giác lắc đầu. Tranh thủ lúc nữ sinh đầu búp bê rời đi, cắn răng rút móng tay trong vết thương ra ném đi.
Cô không có tâm trạng ăn uống, tùy tiện chọn cửa có hàng người ngắn nhất, vừa chờ đợi, vừa âm thầm quan sát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


