Lúc này đang là giờ cao điểm của căn tin, chỗ ngồi trong căn tin khan hiếm, chỗ để lại cho người không mất đi họ tên lại càng ít.
Hạ Tuyết Nặc nhìn xung quanh một lần, cuối cùng phát hiện có một chỗ trống. Lúc này mới phát hiện người ngồi ở bàn đó chính là nam sinh mặc áo liền mũ.
Nam sinh một mình chiếm cứ cả cái bàn, rõ ràng không quá hợp với căn tin rộn ràng nhốn nháo, nhưng liếc mắt nhìn lại lại thấy có vẻ dung hợp rất tốt.
Hoặc là nói, không hề có cảm giác tồn tại nào.
Cô do dự một chút, chào hỏi đầu búp bê cùng đi qua.
Dù sao, cô còn nợ nam sinh một câu cảm ơn. Cảm ơn cậu ấy đã kịp thời ra tay khi nữ sinh tóc đuôi ngựa bắt nạt cô.
Đầu búp bê là một người nhiều lời, còn đang lải nhải không ngớt, Hạ Tuyết Nặc bó tay toàn tập, bước nhanh hơn, làm bộ như không quen biết cô ấy.
Nhưng cho dù là như vậy, khi đi qua vị trí của đám người tóc đuôi ngựa kia, Hạ Tuyết Nặc vẫn đúng lúc nhìn thấy có người vươn một chân ra.
Rõ ràng, là muốn cố gắng làm cô vấp ngã.
Hạ Tuyết Nặc làm bộ như không phát hiện, âm thầm tích góp sức lực, giẫm lên mu bàn chân vươn ra. Lập tức nghe được nam sinh ngồi ở ven hành lang "Ngao" một tiếng kêu thảm thiết.
"A, thực xin lỗi." Hạ Tuyết Nặc giả bộ kinh ngạc, cuống quít xin lỗi: "Ánh mắt tôi không tốt lắm, cậu không bị thương chứ?"
Đầu búp bê đứng bên cạnh làm đứng cạnh anh ta như một bức tranh tường hình người có đôi mắt run rẩy: ... Ôi mẹ ơi! Người này là ai vậy? Biểu cảm này thật khoa trương... A a a! Tôi không có lão đại như vậy!
"Cậu không có mắt sao?" Nam sinh bị giẫm dùng hai tay ôm chân, lông mày dựng thẳng hung tợn nhìn chằm chằm Hạ Tuyết Nặc.
Ngoại trừ nữ sinh tóc đuôi ngựa nhìn thẳng tiếp tục ăn cơm, những người hầu khác toàn bộ lên tiếng đứng lên, một đám đông nghịt thoạt nhìn rất có khí thế.
Hạ Tuyết Nặc quay đầu nhìn cửa sổ căn tin, người xếp hàng mua cơm đã ít đi, mấy bác gái căn tin thò đầu xem náo nhiệt, ánh mắt bị khuôn mặt dữ tợn chen thành một khe hở, lóe ra ánh sáng ác liệt.
Hiển nhiên, bác gái căn tin và thầy giám thị, công nhân bảo vệ môi trường, cùng với học sinh mất đi họ tên, còn có những yêu ma quỷ quái không biết khác, tất cả đều thuộc về "bọn họ".
Sự ức hiếp giữa các học sinh, "họ" không quan tâm.
Thậm chí, "họ" vui mừng khi thấy chuyện đó.
Hạ Tuyết Nặc có chút ghê tởm.
Nhưng có một thứ có lẽ "bọn họ" sẽ quản, Hạ Tuyết Nặc muốn nhân cơ hội kiểm tra một chút.
Cô lễ phép mỉm cười: "Thật ngại quá, xin hỏi cậu gọi là gì ạ?" Để phòng ngừa vạn nhất, cô còn nói thêm một câu --
Vì đang quay mặt về phía nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa nên cô không nhìn thấy phía sau, "nhưng người mất đi họ tên" thống nhất quay đầu, mấy trăm ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm sau lưng cô.
Không hiểu sao lại cảm thấy hơi lạnh. Hạ Tuyết Nặc bất giác run lên.
Loa phát thanh chợt vang lên - -
[Cảnh cáo! Cảnh cáo! Cấm ồn ào nơi công cộng, người vi phạm xử lý theo làm trái kỷ luật!]
Hạ Tuyết Nặc thầm nghĩ: "Quả nhiên."
Ở đây, mọi thứ về tên gọi dường như là điều cấm kỵ. Một khi nhắc tới, lập tức kéo đến sự uy hiếp của loa phát thanh.
Chỉ là, điều "cấm kỵ" này có vẻ rất là không hài hòa. Hạ Tuyết Nặc nhất thời cũng không hiểu.
Tranh thủ lúc những người khác phản ứng không kịp, Hạ Tuyết Nặc mỉm cười, xoay người rời đi.
Ở phía sau cô, giọng nói của mấy nam sinh nữ sinh trầm thấp vang lên.
"Điên rồi sao, người nọ điên rồi sao?"
"Thành tích tốt thì có ích lợi gì? Điên như vậy không biết còn sống đến ngày mai hay không?"
"Chẳng qua là nộp bài trước mà thôi, cũng không chắc có thể trả lời đúng hết. Ở chỗ này, nếu muốn sống sót, vẫn phải dựa vào lão đại của chúng ta!"
Những lời cuối cùng này không chỉ là khen tặng nữ sinh tóc đuôi ngựa, mà còn là nói cho những người khác nghe.
Hạ Tuyết Nặc không cho là đúng, nhưng nữ sinh đầu búp bê tức giận không thôi, bĩu môi căm giận bất bình: "Ghét nhất bọn họ ỷ vào thành tích tốt, bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ cứng! Chẳng qua em gái mình không có ở đây, nếu không làm gì đến phiên cậu ta? Bla bla..."
Trong lòng Hạ Tuyết Nặc có chuyện, cúi đầu không để ý tới cô ấy.
Đợi đến khi Hạ Tuyết Nặc đi tới chỗ trống, đã không thấy bóng dáng nam sinh mặc áo liền mũ, trên bàn chỉ để lại một viên kẹo sữa thỏ trắng lớn.
Hạ Tuyết Nặc kinh ngạc nhìn kẹo sữa, trong đầu nhanh chóng hiện lên hình ảnh gì đó, nhưng thoáng qua rồi biến mất, không để lại cái gì cả, cảm giác tim đập nhanh.
Cô lập tức kiễng mũi chân, ngẩng cổ nhìn xung quanh: "Người đâu?"
"Cậu tìm cái gì vậy?" Nữ sinh đầu búp bê há to miệng.
"Chính là nam sinh vừa rồi ngồi ở chỗ này, cậu có thấy cậu ấy đi đâu không?" Hạ Tuyết Nặc nắm chặt kẹo, giọng nói có chút gấp gáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
