“Lão nô không có ý này.” Đỗ ma ma liếc nhìn sắc mặt của Đỗ Đan La, cuối cùng vẫn nói lời đã chôn trong lòng rất lâu ra: “Thế tử gia vẫn luôn thâm tình với ngài, nhưng ngài lại lạnh nhạt với Thế tử gia. Thế tử gia nhiều lần tới Tùng Bách Viện ngủ, lần nào ngài cũng dùng lý do thân thể không thoải mái từ chối người ta. Như vậy cho dù có nhiệt tình hơn nữa cũng sẽ có một ngày nhạt phai.”
Dứt lời.
Đỗ Đan La rơi vào yên lặng rất lâu, cảnh sắc trong sân đã bị bóng đêm đen kịt bao phủ, nàng ấy chỉ có thể mượn những ánh đèn yếu ớt nhìn về phía giàn hoa tử đằng ở phía tây.
Đây là giàn hoa Tề Hành Ngọc tự tay dựng lên cho nàng ấy.
Nhưng sau khi thành hôn nàng ấy chưa từng ngồi dưới đó một lần nào.
Tối nay, bỗng nhiên nàng ấy rất muốn ngắm thử.
Nhưng sắc trời đã quá tối.
Vẻ mặt Đỗ ma ma thả lỏng, Đỗ Đan La cũng thở phào một tiếng.
...
Sáng sớm hôm sau, Lý thị mặt mày rạng rỡ gọi hết bà tử quản sự trong phủ tới Kinh Đào Viện, sau đó chọn hai bà tử trung thành tính cách dễ gần nhất, lại chọn ba nô tỳ được sinh ra trong phủ có tính cách nhanh nhẹn và một ít tơ lụa đồ dùng đưa hết tới Trúc Uyển.
Về phần ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu đang hầu hạ ở Trúc Uyển, Lý thị cũng sắp xếp đường đi cho bọn họ: “Cứ giữ lại trước đi, cũng không thể quá dung túng ngoại thất kia được. Tương lai đợi nàng sinh con xong, lại đuổi bọn họ tới thôn trang.”
Bách Linh bên cạnh cười nói: “Chỉ mong ngoại thất kia có thể một lần là có luôn con trai, đỡ cho phu nhân ngày nào cũng lo lắng chuyện con cái của Thế tử gia.”
Lý thị cầm cái cốc trong tay, vừa vui mừng vì chuyện Tề Hành Ngọc đồng ý thu dùng ngoại thất, lại cũng đau lòng vì chuyện hắn con cái không nhiều, đau lòng lên tới đỉnh điểm rồi biến thành căm ghét đến tận xương: “Đời này con trai ta không có mệnh cưới hiền thê, cưới một nữ tử tính tình còn thối hơn cả tảng đá trong hố xí vào cửa, vào cửa ba năm không có gì thì thôi đi, còn ngày nào cũng bày ra dáng vẻ thanh cao, ngay cả bà mẫu (mẹ chồng) là ta đây cũng không nói được nàng ta cái gì.”
Vừa nghĩ tới dáng vẻ bình thường thanh cao cao ngạo lạnh lùng của Đỗ Đan La, Lý thị giận không có chỗ xả, trong cơn tức, bà ấy tăng thêm hai phần ban thưởng đưa tới Trúc Uyển, lại phân phó Bách Linh: “Mặc dù ta đã phái hai bà tử qua dạy dỗ nàng, nhưng xuất thân tầm thường có thể có kiến thức gì, không cần quá nghiêm khắc.”
Bách Linh cúi người đáp “vâng”.
Không bao lâu sau, Nguyệt di nương đi tới Kinh Đào Viện thỉnh an Lý thị, Lý thị lấy lý do thân thể không khỏe từ chối không gặp.
Sau đó khi mấy nha hoàn Bách Linh ra khỏi phủ đã bị Nguyệt di nương chặn đường, sau khi nói chuyện vài câu, Nguyệt di nương gật đầu mỉm cười, sau đó thướt tha quay về Ỷ Nguyệt Các của mình.
“Nguyệt di nương hỏi tên họ ngoại thất kia làm gì?” Bách Hoa rất có lòng cảnh giác với Nguyệt di nương, khó hiểu lên tiếng hỏi.
Bách Linh cũng không đoán được ý đồ của Nguyệt di nương, mặc dù vị di nương này chỉ là một thiếp thất, nhưng lại độc chiếm trái tim của Quốc công gia, được sủng ái gần hai mươi năm không giảm, là một người lợi hại thật sự.
Nàng ấy nghĩ kỹ một lúc, nhưng vẫn không thể lĩnh hội được, thế là chỉ có thể lắc đầu nói: “Có lẽ chỉ đang tò mò thôi.”
Một ngoại thất xuất thân thấp kém có thể gây ra sóng gió gì?
Đương nhiên Bách Linh sẽ không đặt chuyện nhỏ này trong lòng, chỉ tuân theo phân phó của Lý thị, đưa đồ vật ban thưởng tới Trúc Uyển.
****
Khi Uyển Trúc tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao ba sào, trên dưới toàn thân nàng đều đau nhức như bị tháo rời, vì nàng có tính giỏi chịu khổ, vì vậy sau khi xuống đất chỉ nhíu chặt mày, sau đó vẫn đi đứng như thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)