Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Tĩnh Song liếc nàng ta, cuối cùng nể mặt tình cảm năm xưa, nói lời nhắc nhở nàng ta: “Gia không định nạp thiếp, chỉ định nuôi một ngoại thất dễ đuổi đi bên ngoài. Ngươi cứ hầu hạ cho tốt, tương lai nhất định sẽ có chỗ tốt cho ngươi.”

Theo Tĩnh Song nghĩ, vừa rồi Tề Hành Ngọc không xử lý Tú Ngọc chỉ vì mặt mũi của chính mình, chứ trong lòng hắn vị ngoại thất này không có phân lượng gì, chắc là sẽ không đặc biệt chọn lại nha hoàn khác tới hầu hạ nàng.

Tú Ngọc ngoan ngoãn rời đi chuẩn bị nước, Tĩnh Song thì vô cùng nhàm chán ngắm rừng trúc xanh trong sân.

Lúc này gió đêm gào thét, trúc xanh bị gió mạnh ép cong cành lá, không có sức phản kháng.

Nửa tiếng đồng hồ sau, tiếng vang trong phòng dần dừng lại.

Tề Hành Ngọc đã mặc xong quần áo, liếc nhìn nữ tử đang nhắm chặt hai mắt bên dưới chăn một cái, nhớ lại dáng vẻ nàng không ngừng rơi lệ vừa rồi, trong lòng nảy sinh chút cảm giác thương xót.

Đây là lần đầu hắn nếm trải việc đời, chính là lúc xong rồi lại cứ muốn thêm tiếp.

Nếu còn tiếp tục ở lại đây, thì sẽ không chỉ một lần này.

Tề Hành Ngọc nghĩ, chạm vào nữ tử này đã phạm vào đại kị nhân sinh của hắn, nhất định không thể chìm đắm vào đây.

Vì vậy hắn không thể ngủ lại Trúc Uyển.

Khi giày gấm giẫm lên nền gạch sẽ phát ra những tiếng vang nặng nề, đợi sau khi tiếng động này rời xa, Uyển Trúc nằm trên giường khảm đá cẩm thạch lập tức mở bừng mắt.

Dáng vẻ yếu ớt, mắt hạnh nhỏ lệ, nước mắt rơi không ngừng vừa rồi đã biến mất không thấy, lúc này nàng chỉ đơ mặt ngơ ngác một lúc, sau đó đứng dậy xuống giường, vắt khăn lau chùi thân thể, sau đó lại nằm lại về giường.

Vạn sự khởi đầu nan, bây giờ nàng đã bước đi tới bước này thì phải từ từ lên kế hoạch, không thể dễ dàng từ bỏ được.

Dần dần, Uyển Trúc đã mệt mỏi cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, trong lúc mơ màng, hình như nàng nhìn thấy hạt giống của hoa tịch nhan trong hoa văn trên đỉnh màn đang phá đất chui lên.

Hạt giống đó mọc rễ nảy mầm trong bùn lầy, mang theo khí thế không gì có thể ngăn cản.

Cũng giống như nàng muốn chôn một dấu ấn trong lòng Tề tiểu công gia.

****

Tề Hành Ngọc đội bóng đêm đen kịt quay về Tề Quốc Công phủ.

Lúc này Tùng Bách Viện vẫn đèn đuốc sáng trưng, trên mái hiên hành lang treo mấy bấc đèn sa, vầng sáng mờ mờ làm nổi bật lên nữ tử đang đứng dưới đèn sa, nàng ấy xinh đẹp như tiên nữ trên trời.

Đỗ Đan La yên lặng đứng ở đó, cho dù bị gió lạnh thổi tóc mai bay tán loạn, thân thể vẫn đứng yên bất động.

Đỗ ma ma tiến lên khoác một chiếc áo choàng lông cáo trắng lên người nàng ấy, bà ta muốn nói lại thôi nhìn ánh mắt che giấu vẻ mất mát của Đỗ Đan La, sau đó thở dài nói: “Phu nhân cần gì phải vậy?”

“Hắn sẽ về chứ?” Đỗ Đan La hỏi nhỏ một câu, giọng như chim hót chui vào trong gió đêm gào thét, làm người ta không nghe rõ được cảm xúc trong đó.

Đỗ ma ma cũng không ngờ tối nay Tề Hành Ngọc sẽ ngủ lại Trúc Uyển, bây giờ trời đã dần sáng, nhìn có vẻ sẽ không quay về phủ nghỉ ngơi nữa.

Vốn tưởng ngoại thất trong Trúc Uyển chỉ là trò chơi nhỏ khi giận dỗi của Thế tử gia và phu nhân, ai ngờ Thế tử gia xưa giờ ngay cả một nha hoàn thông phòng cũng không có lại chạm vào nàng thật?

“Mấy nha hoàn lúc trước được điều về nói ngoại thất kia vô cùng xinh đẹp.” Đỗ ma ma lên tiếng, một câu nói làm cho trái tim Đỗ Đan La như rơi vào hầm băng.

Nàng ấy xoay người nhìn về phía Đỗ ma ma, trong đôi mắt xinh đẹp long lanh trừ vẻ mỉa mai ra còn có chút bi thương không xua đi được, nàng ấy nói: “Vậy nên, Tề Hành Ngọc hắn cũng chỉ là một người trần tục.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc