Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Ba người Tú Ngọc, Tú Châu đã đứng hầu ở gian ngoài từ sớm, sau khi nghe thấy tiếng động Uyển Trúc thức giấc, một người tiến lên tươi cười đỡ Uyển Trúc, một người đi múc nước, một người thì bưng cốc trà nóng đã chuẩn xong từ trước lên.

“Cô nương dậy rồi.” Ba người đều mặt mày tươi tắn, ấm áp như gió xuân phả vào mặt.

Lúc trước khi các nàng lạnh nhạt châm chọc, Uyển Trúc không nói gì, bây giờ khi bọn họ nhiệt tình chào đón, nàng cũng chỉ cong môi cười, sau đó nói: “Hôm nay dậy hơi muộn.”

Trái tim Tú Ngọc đập như trống, sau khi đỡ Uyển Trúc ngồi xuống băng ghế thì hỏi: “Cô nương muốn chải kiểu tóc nào?”

Bây giờ cách gọi cô nương đã không còn thích hợp, nhưng tạm thời chưa tìm được xưng hô nào tốt hơn.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Bách Linh và Bách Hoa dẫn một đám nữ hầu và gã sai vặt đi vào cửa Trúc Uyển, mười mấy cuộn tơ lụa mềm mịn như ngọc, đồ trang trí bày biện tinh xảo và một cái hộp gỗ sơn đỏ đựng trâm cài trang sức.

Hai bà tử Lý thị phái tới một người họ Trương, một người họ Quan, ba nha hoàn thì tên là Kim Ngọc, Dung Bích, Lô Tú.

Uyển Trúc thấy Bách Linh và Bách Hoa trên người toàn là lụa, trâm cài cũng đầy đầu, sau khi biết được bọn họ chỉ là nha hoàn bên cạnh Quốc Công phu nhân, trong lòng lại có được nhận thức mới về sự giàu sang của Quốc Công phủ.

Nàng nhẹ nhàng nói cảm ơn với Bách Linh và Bách Hoa, dáng vẻ dịu dàng mảnh mai cộng với giọng nói trong trẻo như oanh hót làm người ta luôn bất giác nảy sinh cảm giác yêu thích.

Bách Linh cười nói: “Nếu cô nương có thiếu cái gì, hoặc là có cái gì không hiểu cứ nói với Trương bà tử là được.”

Trúc Uyển càng mềm mỏng hơn, sau khi nghe thấy lời này, nàng ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, một lúc lâu sau mới nói: “Được, Tú Liễu đã nói với ta rồi, mỗi ngày phải dậy trước giờ dần, cơm chỉ được ăn một nắm, lúc rảnh rỗi thì thêu thùa nhiều một chút, đây mới là việc thân phận này của ta nên làm.”

Lời này vừa dứt, Bách Linh Bách Hoa đều sững sờ, sắc mặt Tú Ngọc Tú Châu thì lập tức trắng bệch, không biết tại sao Uyển Trúc lại nói ra những lời này.

Rõ ràng những lời này là lời bọn họ nấp trong sương phòng thầm chê cười Uyển Trúc lúc rảnh rỗi, đã bị nàng nghe thấy lúc nào?

Bách Linh nhíu chặt mày, ánh mắt như cây kim nhìn về phía ba tỷ muội Tú Ngọc, sầm mặt thu hết nét mặt của ba nha hoàn này vào mắt, sau đó mới nói với Uyển Trúc: “Cô nương đừng nghe bọn họ nói linh tinh, ngài chỉ cần hầu hạ tốt Thế tử gia, những chuyện khác đều không cần bận tâm.”

Uyển Trúc nhút nhát gật đầu, trong đôi mắt trong veo toàn là lo lắng bất an.

Bách Linh thở dài một tiếng rồi dặn dò Trương bà tử và Quan bà tử mấy câu, sau đó mới rời khỏi Trúc Uyển.

Uyển Trúc tự mình tiễn hai người Bách Linh, Bách Hoa lên xe ngựa xong mới quay về trong viện.

Trương bà tử nhanh chóng gọi ba tỷ muội Tú Ngọc vào sương phòng, thời gian chỉ qua một nén hương, bên trong đã vang lên tiếng mắng tức giận của Trương bà tử, sau đó là tiếng khóc thút thít của Tú Liễu.

Mà Quan bà tử thì dẫn Kim Ngọc, Dung Bích đi dọn dẹp phòng chính.

Uyển Trúc cởi bỏ dáng vẻ nhát nhan sợ sệt vừa rồi, ngồi trên giường nhỏ cạnh cửa sổ, thân thể hơi dựa lên chiếc gối màu xanh, thỉnh thoảng lắng nghe tiếng mắng trong sương phòng cách vách, hoặc là đặt ánh mắt lên đống trang sức tơ lụa Lý thị ban thưởng cho.

Nàng mở chiếc hộp gỗ sơn đỏ chạm rỗng khắc khoa văn kia lên, đập vào mắt là mấy cây trâm vàng khảm châu ngọc, kiểu dáng tinh xảo lấp ánh chói mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc