Bộ quần áo vừa đơn giản vừa xa hoa này, sợ là phải trị giá trên năm trăm lượng bạc.
Ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu chỉ từng làm nha hoàn tam đẳng ở viện của Tam tiểu thư, hành vi điệu bộ ngày thường đã kiêu ngạo hơn tiểu thư nhà bình thường một chút, từ đó có thể thấy Tề Quốc Công phủ giàu sang phú quý bậc nào.
Nếu tương lai có thể trở thành thiếp thất của Tề Hành Ngọc...
Cảm giác kiều diễm đã tan đi vừa rồi lại quấn quanh giữa ánh mắt hai người, bây giờ cách rất gần, Tề Hành Ngọc nhìn rõ hơn đường cong nhấp nhô thướt tha bên dưới làn da như ánh trăng kia, chỗ cao là hông, chỗ thấp là eo.
Tề Hành Ngọc thu ánh mắt lại, cảm nhận được cổ họng mình hơi căng chặt, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Mà Uyển Trúc lại như không cảm nhận được cảnh khó xử áo ngủ tung bay này, chỉ nhút nhát đón ánh mắt của Tề Hành Ngọc nói: “Có để không lấy bạc không?”
Một câu làm cảm giác quyến luyến vừa dâng lên của Tề Hành Ngọc rút đi toàn bộ, hắn híp mắt quan sát người trước mặt, thân thể hơi tựa ra sau, lộ ra mấy phần phòng bị.
“Vậy ngươi muốn cái gì?”
Khi còn nhỏ, hành vi sủng thiếp diệt thê của Tề Quốc Công làm Lý thị và hắn đã chịu không ít khổ, vì vậy hắn không muốn nạp thiếp, cho dù bị áp lực về con cái cũng chỉ đồng ý nuôi một ngoại thất ở bên ngoài, giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt.
Nhưng nếu người trước mặt không chỉ cam tâm với tiền tài, mà muốn ở bên cạnh, Tề Hành Ngọc hơi cảm thấy hối hận.
Chỉ thấy Uyển Trúc hành lễ với hắn, ánh mắt long lanh nhìn qua: “Thế tử gia mua lại ta từ trong tay người môi giới, giúp ta không phải chịu đánh chịu mắng, cũng không cần sống cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mai, luôn lo lắng sợ hãi nữa. Vì vậy... vì vậy ta coi Thế tử gia là anh hùng, ta không có gì tốt dùng để báo đáp Thế tử gia, chỉ mong ngài có thể đừng ghét bỏ xuất thân ta thấp kém, sao còn có thể nhận bạc của ngài.”
Trong những lời nói như oanh hót này chứa chan sự cảm kích chân thành nhất.
Nó làm mây mù trên mặt Tề Hành Ngọc bay đi sạch, sau đó hắn mới bắt đầu ngạc nhiên, chưa từng nghĩ Uyển Trúc lại có thể nói ra những lời có trật tự rõ ràng, ngôn từ lưu loát như vậy.
“Không sao, đây là thứ ngươi nên có.”
Dứt lời, Tề Hành Ngọc thu vẻ ngạo mạn kiêu căng khi trước lại, đôi mắt đen nhánh lại đặt lên dung nhan tuyệt đẹp của Uyển Trúc.
Bản thân hắn cũng không xác định được tối qua khi Lý thị giả vờ bị bệnh ép hắn thu nhận Uyển Trúc, cảm giác vui mừng dâng lên trong lòng lúc đó có liên quan tới vẻ thanh nhã như trúc, xinh đẹp động lòng người của nữ tử này không.
Rất lâu sau, cuối cùng cuộc giao tranh giữa lý trí và cảm xúc trong lòng hắn cũng dừng lại, hắn ngước đôi mắt đen như hắc diệu thạch kia lên, nhìn mỗi tấc dung nhan của Uyển Trúc: “Ngươi tên là gì?”
Giọng trầm thấp, mang theo chút khàn khàn.
Tĩnh Song và Tú Ngọc hầu hạ bên ngoài mắt to trừng mắt nhỏ, một người vẻ mặt thản nhiên, một người lộ ra vẻ sợ hãi, đợi sau khi trong phòng truyền tới những tiếng động khác lạ, Tĩnh Song mới sai Tú Ngọc đi phòng cách vách đun nước chuẩn bị trà.
“Ngươi phải tăng thêm hai mươi phần cẩn thận, vị trong này có phúc lớn đấy.”
Sau khi bị Tĩnh Song tát cho hai cái, sắc mặt Tú Ngọc đã vô cùng xám xịt, bây giờ sau khi tận tai nghe thấy tiếng khóc đè nén của nữ tử bên trong, nàng ta khiếp sợ như bị sét đánh, gần như là buột miệng thốt lên: “Sao Gia lại động vào nàng?”
Rõ ràng phu nhân từng chọn cho Gia nhiều lương thiếp xuất thân trong sạch như vậy, trong đó có không ít đích nữ nhà quan nhỏ, cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông. Nhưng khi đó Gia chẳng liếc mắt nhìn họ lấy một cái, sao giờ lại chạm vào ngoại thất có xuất thân thấp hèn này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




