Tề Hành Ngọc vừa bước vào Trúc Uyển đã nghe thấy từng tràng cười ầm ĩ vọng ra từ sương phòng. Khi nhìn quanh bốn phía, hắn mới thấy Uyển Trúc đang đứng sững sờ trên hành lang.
Đêm đã trở lạnh, nàng chỉ khoác một chiếc áo ngủ mỏng manh không che giấu được thân hình thướt tha, tay đang vất vả bưng một chậu đồng. Giờ phút này dường như nàng kinh ngạc tột độ, đôi mắt hạnh tròn xoe đang chăm chú nhìn Tề Hành Ngọc.
Tề Hành Ngọc đầu tiên nhìn thấy làn da trắng ngần còn thanh nhã hơn cả ánh trăng của nàng, sau đó mới chuyển dời lên khuôn mặt xinh đẹp động lòng người.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau dưới ánh trăng vô tận, một người xấu hổ, một người kinh ngạc. Mãi cho đến khi Tĩnh Song đi khập khiễng cất giọng gọi lớn “Tú Ngọc”, bầu không khí kiều diễm này mới bị phá vỡ.
Ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu vội vã từ trong sương phòng đi ra. Vừa ra khỏi cửa đã thấy Tề Hành Ngọc thân hình ngọc thụ lâm phong đứng giữa sân, ánh mắt đang dừng trên người Uyển Trúc cách đó không xa.
Trong lòng Tú Ngọc gióng lên hồi chuông cảnh báo, vội tiến đến trước mặt Tề Hành Ngọc, nơm nớp lo sợ hành lễ: “Bái kiến Thế tử gia.”
Tề Hành Ngọc liếc nhìn Tú Ngọc đầu tóc cài đầy trâm bạc, lại nhìn sang Uyển Trúc ở phía xa chỉ búi tóc đen đơn giản, trên người không có bất kỳ trang sức nào.
Hắn lập tức liếc xéo Tĩnh Song: “Ngươi làm việc tốt thật đấy.”
Tĩnh Song cũng chẳng nể nang gì, tiến lên giáng hai cái tát thật mạnh vào mặt Tú Ngọc, trừng mắt quát: “Làm gì có cái đạo lý để cô nương tự mình bưng nước rửa mặt hả?”
Hai cái tát như trời giáng khiến Tú Ngọc hoa cả mắt, nhưng nàng ta không dám cãi, cũng không dám khóc, chỉ biết quỳ gối xuống đất, dập đầu về phía Tề Hành Ngọc: “Thế tử gia tha tội, đều là lỗi của nô tỳ.”
Tú Liễu đi cuối cùng vội chạy chậm tới trước mặt Uyển Trúc, sợ hãi đón lấy chậu bạc trong tay nàng, cười nói: “Cô nương có việc gì cứ trực tiếp sai bảo chúng ta là được, hà tất phải tự mình động thủ?”
So với dáng vẻ hống hách sai bảo ban nãy, quả thực khác nhau một trời một vực.
Xử lý xong đám nha hoàn, Tề Hành Ngọc liền cất bước vào gian chính của Trúc Uyển, Uyển Trúc cũng lặng lẽ theo sau.
Vừa mới vào nhà, trong phòng vẫn tối om một mảng, chưa hề thắp nến.
Tĩnh Song lê đôi chân khập khiễng vào thắp đèn, sau đó hành lễ với Uyển Trúc rồi lui ra ngoài.
Ánh nến trong phòng chập chờn.
Tề Hành Ngọc tìm chiếc ghế tựa gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hình chim loan phượng ngồi xuống ngay. Tuy hắn ngồi ở vị trí thấp, nhưng ánh mắt lại cao ngạo dò xét Uyển Trúc một hồi.
Nhát gan, yếu đuối, nhưng xinh đẹp thướt tha.
Xuất thân đê tiện, cũng dễ nắm thóp, nạp làm ngoại thất thì thích hợp không gì bằng.
Ánh mắt đen thẫm như hồ nước sâu của hắn khiến Uyển Trúc như có gai ở sau lưng. Nàng phải nỗ lực bấm vào thịt non trong lòng bàn tay mới xua tan được nỗi sợ hãi trong lòng, rụt rè nhoẻn miệng cười với hắn.
Khi nàng định ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Tề Hành Ngọc, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp như nước của hắn vang lên: “Ta cho phép ngươi thân phận ngoại thất. Đợi ngươi sinh hạ một đứa con khỏe mạnh xong, nếu muốn rời đi, ta sẽ trả tự do cho ngươi.”
“Thêm một ngàn lượng bạc trắng, bảo đảm cho ngươi một đời phú quý.”
****
Bóng tối cuốn tới như sương mù, trong giây lát đó đã che tầm mắt của Uyển Trúc lại.
Nàng yên lặng đứng nguyên tại chỗ, bên tai vang vọng lời nói lạnh nhạt giống như chỉ là một làn khói của Tề Hành Ngọc, sợ hãi trong lòng dần lắng xuống.
Giao dịch tiền hàng là tốt, ngàn lượng bạc trắng đúng là có thể đảm bảo một đời phú quý.
Nhưng đối với nữ tử yếu đuối không nơi nương tựa như Uyển Trúc mà nói, chỉ có tiền không có thế có lẽ còn bi thảm hơn so với không tiền không thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)