Nàng ta nhìn chằm chằm vào bát canh trứng tôm trước mặt Uyển Trúc với ánh mắt sáng rực, ý tứ muốn xin ăn đã quá rõ ràng. Lúc này Tú Ngọc và Tú Châu cũng bước vào phòng, thấy Tú Liễu hành xử như vậy cũng chẳng ai lên tiếng can ngăn.
Uyển Trúc đặt đũa xuống, vẫn nhoẻn miệng cười với Tú Liễu: “Ta không thích ăn tôm, bát canh trứng này các ngươi chia nhau ăn đi.”
Trù nương ở ngoài phòng nghe thấy chuyện đôi co này cũng giận sôi máu, nhưng nhớ lại lời dặn của Uyển Trúc trước khi ngủ đêm qua, bà ấy chỉ đành nuốt cục tức này xuống.
Qua loa dùng xong bữa trưa, Tú Liễu tự đi ngủ trưa, Tú Châu vòng ra phố chính kinh thành dạo chơi, chỉ còn Tú Ngọc người khéo ăn nói nhất đang ngồi thêu thùa may vá trên giường cạnh cửa sổ.
Uyển Trúc nhìn nàng ta một cái, liền lấy chiếc túi thơm trong giỏ ra, thướt tha đi đến trước mặt nàng ta, cười nói: “Lần trước Thế tử gia bảo ta làm cho ngài ấy một cái túi thơm. Nay ta đã làm xong, phiền tỷ tỷ thay ta giao cho Thế tử gia.”
Dứt lời, tim Uyển Trúc đập thình thịch như đánh trống. Tuy nàng đã nhẩm tính trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng khoảnh khắc thốt ra lời vẫn thấy lo sợ bất an. Nàng vừa sợ bị Tú Ngọc vạch trần lời nói dối, lại sợ Tề Hành Ngọc nhận túi thơm xong cũng chẳng chịu tới Trúc Uyển ngủ lại.
Nhưng dù sao cũng phải thử một lần.
Tú Ngọc nghe xong vội buông kim chỉ trên tay, đôi mắt hạnh thu hết vẻ cười tươi rói của Uyển Trúc vào đáy mắt. Thấy thần sắc nàng thản nhiên không giống giả bộ, nàng ta mới đưa mắt nhìn chiếc túi thơm trên tay nàng.
Túi thơm này dùng loại vải thô không được coi là thượng thừa, tuy ở chốn người nghèo đã xem như thượng phẩm, nhưng đối với Tề Hành Ngọc - người sinh ra trong nhung lụa phú quý thì loại vải thô kệch này đến làm đế giày cũng không xứng.
Tú Ngọc lập tức nhìn thấu tâm tư của Uyển Trúc, cố nén ý định châm chọc, cười như không cười nói: “Thế tử gia ngày thường không thích đeo túi thơm. Đã là do cô nương làm, ắt hẳn ngài ấy muốn nhận tận tay từ cô nương, nô tỳ không dám to gan nhận việc này.”
Trước bữa tối, Tú Châu và Tú Liễu đạp lên ánh chiều tà trở về Trúc Uyển. Nghe Tú Ngọc kể chuyện chiếc túi thơm, cả đám lập tức ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc xuyên qua lớp màn trướng mờ ảo, lọt vào tai Uyển Trúc đang ở buồng trong.
Uyển Trúc vẫn điềm tĩnh, phảng phất như không hề nghe thấy tiếng cười nhạo của ba người nha hoàn.
Nàng chỉ nắm chặt chiếc túi thơm trong tay, từng chút từng chút vuốt ve mỗi một góc, lúc này mới dần ngộ ra: sở dĩ Tú Ngọc có thể chọc thủng lời nói dối của nàng là vì chất liệu rẻ tiền và thô kệch này.
Với những quý nhân ở chốn lầu son gác tía, ăn sung mặc sướng, thứ vải vóc mà thường dân tích cóp cả năm mới mua nổi lại chẳng xứng để làm một chiếc túi thơm cho họ.
Là do nàng suy nghĩ không chu toàn, cũng là do túi tiền eo hẹp, không thể dùng loại vải tốt hơn để may.
Vậy thì chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác.
Đêm dần buông xuống, nàng nương theo ánh nến loang lổ trong phòng nhìn qua cửa sổ hé mở, thấy cổng lớn Trúc Uyển vẫn đóng chặt, lúc này mới thu lại ánh mắt, theo lệ thường đi múc nước rửa mặt.
Đám nha hoàn Tú Ngọc, Tú Châu đã sang sương phòng nói cười nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại có tiếng vui đùa vọng ra.
Uyển Trúc liếc nhìn về phía sương phòng, khắc sâu những tiếng cười đầy vẻ khinh thường ấy vào lòng, tự nhắc nhở bản thân không thể lại trở thành con kiến trong bùn lầy, mặc người ức hiếp, mặc người nhạo báng.
Trong lúc tâm tư hỗn loạn, nàng vừa bước lên hành lang thì thấy cánh cửa đang đóng chặt ở phía bên hông bị người đẩy ra. Đập vào mắt đầu tiên là một chiếc đèn lồng cung đình sáu cạnh tỏa ánh sáng xanh nhạt, vầng sáng đậm nhạt đan xen, che khuất thân hình cao lớn oai hùng của người cầm đèn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)