Trong phòng yên tĩnh vô cùng, đám nha hoàn đều rụt cổ không dám trả lời. Qua một lúc lâu, Đỗ ma ma mới cười một tiếng để phá tan bầu không khí: “Hôm qua Gia nghỉ ở ngoại thư phòng.”
Đỗ Đan La gật đầu không nói, thần sắc hơi khựng lại.
Đỗ ma ma liền cho lui hết đám nha hoàn hầu hạ trong nhà chính, lúc này mới nói nhỏ với nàng ấy: “Ban đầu, phu nhân tìm cho Thế tử gia biết bao nhiêu lương thiếp xuất thân trong sạch, nhưng ngài ấy lại chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Chẳng lẽ bây giờ ngài ấy lại có thể để mắt đến ả ngoại thất xuất thân ti tiện kia sao? Chẳng qua là ngài ấy muốn chọc tức phu nhân mà thôi.”
Đỗ Đan La xuất thân cao quý, tự nhiên sẽ không để một ả ngoại thất ti tiện như kiến cỏ vào mắt. Chỉ là những gút mắc giữa nàng ấy và Tề Hành Ngọc thực sự cắt không đứt, gỡ càng rối thêm. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, nàng ấy luôn mang nỗi sầu lo khó giải.
Đỗ ma ma liếc nhìn sắc mặt Đỗ Đan La, liền cẩn thận mở lời: “Phu nhân ở nhà định tìm cho ngài một danh y chữa bệnh tim. Nếu bệnh tim có thể chữa khỏi, những mâu thuẫn giữa ngài và Thế tử gia tự nhiên cũng sẽ được giải quyết dễ dàng.”
Chiếc lư hương hình đỉnh cao túc trước mặt tỏa ra làn khói nhẹ lượn lờ, hòa lẫn với lời nói của Đỗ ma ma, xoay tròn rồi bay lên cao.
Im lặng hồi lâu.
Đỗ Đan La mới thốt ra một chữ: “Được.”
Tại Kinh Đào Viện.
Tề Quốc Công phu nhân Lý thị vẻ mặt bệnh tật đang nằm trên giường. Chu ma ma ngồi bên mép sập khẽ sụt sùi, đám nha hoàn đứng hầu xung quanh thỉnh thoảng lại ngó ra cửa.
Chờ đến khi tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn của Tề Hành Ngọc vang lên, Chu ma ma liền ra hiệu cho đám nha hoàn. Trong nhà chính lập tức vang lên từng đợt tiếng khóc bi thương.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, thân mình Tề Hành Ngọc run lên, suýt chút nữa bị bầu không khí tang tóc trong phòng làm cho thót tim. Hắn cuống quýt đi đến trước sập của Lý thị, nắm lấy tay bà gọi: “Mẫu thân.”
Lý thị chỉ rên hừ hừ kêu đau.
Tề Hành Ngọc sa sầm mặt mày, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía Chu ma ma. Rõ ràng chỉ là một cái liếc mắt, lại khiến Chu ma ma không rét mà run, chỉ có thể co rúm người đáp: “Phu nhân lại tái phát bệnh cũ.”
Tề Hành Ngọc vội nói: “Mau đi truyền thái y.”
Lời vừa dứt, Lý thị người mà vừa nãy còn yếu ớt đến mức thở không ra hơi lập tức nắm chặt lấy cánh tay Tề Hành Ngọc. Trên khuôn mặt trắng bệch, chỉ có đôi mắt là còn chút thần sắc, bà ấy nói từng chữ từng chữ: “Hành ca nhi, bệnh của nương là tâm bệnh.”
Tề Hành Ngọc trầm mặc.
Liền thấy Lý thị ho khan kịch liệt, gương mặt đỏ bừng, cả người gầy yếu mỏng manh phảng phất như giây tiếp theo sẽ ngất đi.
“Nương.” Tề Hành Ngọc vừa đau lòng lại vừa bất lực, than nhẹ một tiếng.
Lý thị nhìn vào đôi mắt sáng như đá quý của Tề Hành Ngọc, đành phải cắn răng tung ra đòn sát thủ: “Năm đó khi con mới ba tuổi, ta vì...”
Lời còn chưa dứt, Tề Hành Ngọc đã cam chịu mà cắt ngang lời Lý thị: “Con đồng ý với nương là được chứ gì.”
Sáng sớm hôm sau.
Những giọt sương trong suốt còn đọng trên lá trúc xanh non, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim hót lảnh lót, đánh thức Uyển Trúc dậy.
Một buổi sáng cứ thế tiêu tốn bên những vần thơ tối nghĩa khó hiểu. Đến bữa trưa, bà tử làm cho Uyển Trúc một bát canh trứng tôm. Nàng vừa cầm đũa bạc lên thì Tú Liễu từ bên ngoài trở về, cười ngâm nga nói: “Hôm nay cuối cùng cũng có món có thể nuốt trôi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


