Trù nương đứng trên hành lang tức giận đến đỏ mặt, lắp bắp: “Này... chuyện này...”
Uyển Trúc vẫn giữ vẻ nhu thuận trầm tĩnh ấy, nàng cười đưa tờ ngân phiếu cho trù nương, nói: “Bà cầm lấy mà dùng.”
Trù nương từ chối không chịu nhận, nhưng Uyển Trúc một mực kiên quyết, bà đành phải nhận lấy.
Bữa tối hôm đó, trù nương trổ tài làm cho Uyển Trúc một mâm đồ ăn gồm năm món mặn bốn món canh. Uyển Trúc món nào cũng nếm một ít. Nàng chịu đói quanh năm, ăn chút xíu đã no, thức ăn còn thừa đều để cho đám Tú Ngọc dùng.
Chỉ là Uyển Trúc đã ở nhà tranh vách đất mười năm, thường xuyên bữa đói bữa no, bị đánh bị bỏ đói với nàng là chuyện như cơm bữa.
Chỉ vì mười lượng bạc, nàng đã bị người phụ thân say sỉn bán cho kẻ buôn người.
Hiện giờ được ở trong một cái sân rộng rãi sáng sủa, gió mát trăng thanh thế này, trong lòng nàng không biết vui sướng đến nhường nào.
Trước khi ngủ, Uyển Trúc tháo cây trâm hoa mai trên tóc xuống, đối diện gương đồng luyện đi luyện lại nụ cười có ba phần vô tội, ba phần ngọt ngào, bốn phần quyến rũ.
Cười ước chừng hơn nửa canh giờ, đến khi hai má mỏi nhừ, nàng mới đứng dậy đi về phía chiếc giường khảm vân thạch.
Chiếc hăn gấm mây trơn mềm đắp lên người thoải mái hơn đống rơm rạ châm chích kia cả ngàn vạn lần. Uyển Trúc thỏa mãn nằm trong chăn ấm, nhưng trong lòng lại suy nghĩ về chuyện trong phủ mà ba tỷ muội Tú Ngọc vừa nhắc tới.
Hiện giờ nàng là ngoại thất của Thế tử Tề Quốc Công - Tề Hành Ngọc. Vị Thế tử này cũng không phải kẻ háo sắc dâm đãng. Ba năm trước, sau khi cưới Thanh Hà huyện chủ, hắn không hề thu nhận bất kỳ thông phòng nào, quả thực có thể xem là người giữ mình trong sạch.
Mà lý do hắn thu nhận nàng làm ngoại thất cũng rất đơn giản, chính là để chọc tức vị Thanh Hà huyện chủ xuất thân cao quý kia.
Ánh nến trong phòng chưa tắt, ánh sáng mờ ảo tôn lên những đóa hoa tịch nhan có cành lá quấn quýt trên đỉnh màn, màu sắc rực rỡ, đẹp đẽ lạ thường.
Kẻ buôn người kia vì muốn bán nàng được giá tốt đã từng dạy nàng đọc sách biết chữ, cũng kể cho nàng nghe về lai lịch loài hoa tịch nhan này.
Loài hoa này không chỉ đẹp đến kinh tâm động phách, mà một khi đã cắm rễ vào đất sẽ sinh sôi không ngừng, vươn mình leo lên cao.
Uyển Trúc nghĩ, nàng muốn làm một gốc tịch nhan bám lấy Tề Tiểu Công gia.
****
Tại Tề Quốc Công phủ.
Trong Tùng Bách Viện, kẻ hầu người hạ tấp nập ra vào. Đỗ Đan La mặc y phục lộng lẫy, được đám nha hoàn dìu đến ngồi xuống chiếc sập La Hán có trải thảm lông dày, ngay lập tức có người dâng lên một chén trà sâm.
Đỗ Đan La xua tay, chỉ vào Đỗ ma ma đang ngồi trên chiếc ghế con: “Đưa ma ma uống đi.”
Đỗ ma ma là nhũ mẫu nuôi nấng Đỗ Đan La từ nhỏ, ân sủng và thể diện tự nhiên hơn hẳn người thường. Bà ấy tạ ơn Đỗ Đan La ban thưởng, sau đó đặt chén trà sâm lên bàn, cũng không dám càn rỡ trước mặt chủ nhân.
Lúc này Đỗ Đan La đã mệt rã rời, thân mình nghiêng nghiêng dựa vào sập La Hán. Tóc mây hơi rối, trên đôi má phấn hiện lên nét xuân tình, mắt phượng đa tình, môi son kiều diễm, kết hợp với trâm ngọc phú quý cài trên tóc mai, quả thực xứng danh mỹ nhân đứng đầu kinh thành.
Chỉ là trên gương mặt mỹ nhân giờ phút này lại vương đầy nét u sầu.
Đỗ Đan La cầm cuốn sách trên tay, làm như vô tình hỏi: “Hôm qua Thế tử gia có nghỉ lại ở Trúc Uyển không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)