Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

“Nàng ta ép người quá đáng.”

Dứt lời, Tề Hành Ngọc phất tay áo bỏ đi.

Tĩnh Song biết giữa hai vị chủ tử có nhiều mâu thuẫn, đám nô tài hầu hạ như bọn họ cũng không dám đắc tội ai, chỉ có thể vẹn toàn đôi bên, thế mà vẫn gặp phải tai bay vạ gió thế này.

Thế tử gia đâu phải bực bội vì nàng ngoại thất này bị ngược đãi, chẳng qua là đang đấu đá với phu nhân mà thôi.

Hắn ta thầm mắng một tiếng “xui xẻo”, rồi cũng vội vàng đứng dậy, đuổi theo bóng dáng Tề Hành Ngọc rời đi.

Đợi khi trong sân không còn bóng người, Uyển Trúc mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nàng lần lượt dừng trên chiếc tủ đứng bằng gỗ tử đàn chạm khắc hoa văn bát bảo, di chuyển đến những chén trà lưu ly trên bàn gỗ lê và cuối cùng dừng lại trên chiếc ghế tựa bằng gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hình chim loan phượng mà Tề Hành Ngọc vừa ngồi.

Có bột mới gột nên hồ, Trúc Uyển không được phát tiền tiêu vặt, trên người Uyển Trúc một mảnh bạc vụn cũng không có. Lúc đầu khi ba nha hoàn và bà tử kia còn ở đây thì còn thấy chút thức ăn mặn, giờ đây chỉ có thể ăn chút rau dại đào được.

Uyển Trúc lại chẳng hề chê bai cơm nước đạm bạc, đưa tay đón lấy bát đĩa, nhoẻn miệng cười với trù nương: “Ngày mai sẽ có thôi.”

Sáng sớm hôm sau, Tĩnh Song đi đứng khập khiễng dẫn theo mấy nha hoàn tới Trúc Uyển.

Hắn ta dẫn đám nha hoàn tới thỉnh an Uyển Trúc trước, sau đó mới kêu trù nương truyền cơm. Trù nương liền thuận thế kể khổ về cảnh túng thiếu, lương thực cạn kiệt trong Trúc Uyển cho hắn ta nghe.

Mặt Tĩnh Song xanh mét, vội móc ra tờ ngân phiếu một trăm lượng đưa cho trù nương, nói: “Thế tử gia căn dặn, tiền chi tiêu của Trúc Uyển phải giống như trong phủ.”

Xử lý xong xuôi mọi việc, Tĩnh Song mới tới bái kiến Uyển Trúc. Trong lòng hắn ta cũng không cho rằng nữ tử yếu đuối trước mặt có thể được Thế tử gia yêu thích, chẳng qua nàng chỉ là công cụ để Thế tử gia chọc tức phu nhân mà thôi.

Nhưng hắn ta vẫn cười thỉnh an Uyển Trúc: “Cô nương vạn an, sau này nếu có thiếu thứ gì, cứ việc nói với Tú Ngọc là được.”

Uyển Trúc đáp lại Tĩnh Song bằng một ánh mắt cảm kích, cũng chính ánh mắt này đã giúp hắn ta nhìn rõ dung mạo của nàng.

Dung nhan trắng như tuyết, thanh lệ động lòng người.

Thảo nào kẻ buôn người kia dám vỗ ngực trước mặt phu nhân mà nói: “Ta đã từng qua tay hàng ngàn hàng vạn nữ tử, đây là người nổi bật nhất.”

“Đa tạ.”

Giọng nói tựa chim oanh hót khiến Tĩnh Song thu lại dòng suy nghĩ đang bay xa. Hoàn hồn lại, hắn ta lấy cớ còn việc quan trọng cần làm để cáo từ rời khỏi Trúc Uyển.

Ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu và Tú Liễu tiến lên hành lễ với Uyển Trúc. Tuy lễ nghi chu toàn nhưng thần sắc trên mặt lại chẳng hề vui vẻ.

Các nàng đều là người hầu của Tề Quốc Công phủ, vốn làm nha hoàn tam đẳng trong viện Tam tiểu thư bên đại phòng. Tương lai nói không chừng cũng có thể theo làm của hồi môn đi ra ngoài kiếm một tiền đồ tốt, nhưng hôm nay lại chỉ có thể đi theo một nàng ngoại thất không danh không phận.

Cả kinh thành này ai mà không biết Thế tử gia từ thuở thiếu niên đã đem lòng yêu mến Thế tử phu nhân Đỗ Đan La.

Tuy phu nhân vào cửa đã ba năm mà vẫn chưa có con, nhưng nàng xuất thân Liêu Ân Công phủ, lại được Thái hậu coi trọng phong làm Thanh Hà huyện chủ. Vinh dự, mỹ mạo, gia thế, mọi thứ đều không thiếu.

Nàng ngoại thất trước mắt này chẳng qua chỉ là món đồ chơi Thế tử gia dùng để chọc tức phu nhân mà thôi.

Nghĩ đến đây, ba tỷ muội không khỏi nản lòng thoái chí. Đối với Uyển Trúc, các nàng chỉ hành lễ qua loa lấy lệ, rồi người thì cáo bệnh, người thì nói muốn đi hít thở không khí, nháy mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc