Uyển Trúc sắc mặt ửng đỏ đang nằm trên giường, dưới ánh nến bập bùng, hắn chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng thướt tha của nữ tử xuyên qua lớp rèm mỏng.
Hắn nghĩ, tối nay mình rất phiền não, không có chỗ nào đi, cũng không muốn nói lời nào.
Có thể trốn tới Trúc Uyển tránh thị phi và mấy lời đàm tiếu cũng rất tốt.
Tề Hành Ngọc nhìn Uyển Trúc bệnh tật, lên tiếng hỏi Dung Bích: “Sao cô nương các ngươi lại đột nhiên bị bệnh?”
Dung Bích thận trọng đáp: “Hôm nay lúc dậy cô nương đã sốt rồi, Quan ma ma định đi mời đại phu, nhưng cô nương nói nàng có thể chịu được, không cần làm to chuyện, sau đó đến buổi tối thì bắt đầu nói mê sảng.”
Dứt lời, Tề Hành Ngọc lập tức nhớ lại hành vi tự ý làm bậy đêm qua của mình và dáng vẻ mặc dù không muốn, nhưng không dám từ chối của Uyển Trúc.
Chắc là nàng đã nhiễm lạnh vào lúc đó.
“Cô nương các ngươi là một người an phận thủ thường, tính cách quá nhát gan. Lần sau nếu gặp phải chuyện như này, tất cả đều do Quan bà tử làm chủ.” Tề Hành Ngọc nói xong thì ngồi xuống trên giường nhỏ cạnh cửa sổ.
Đỗ Đan La lại càng không có khả năng.
Ngoài tú nương ra, Uyển Trúc là người đầu tiên thêu thùa may vá cho hắn.
Hắn ngồi ở vị trí cao đã lâu, vô cùng thản nhiên tiếp nhận hầu hạ và lấy lòng của người khác, không biết rằng giữa mỗi đường kim mũi chỉ ẩn giấu bao nhiêu tâm huyết và mồ hôi.
Hôm nay cầm khung thêu này trong tay, cảm nhận được dấu vết gồ ghề trên đó, hắn bỗng như nhìn thấy dáng vẻ Uyển Trúc ngồi yên lặng trên giường nhỏ cạnh cửa sổ xe chỉ luồn kim thêu thùa cho hắn.
Trong lòng hắn bỗng cảm thấy khó chịu.
Cũng chính vào lúc này, Uyển Trúc nằm trên giường lại nói mê, thút thít như tiếng kêu nhỏ của một con thú con: “Mẫu thân.”
Tiếng gọi nghẹn ngào, mang theo cả nức nở.
Tề Hành Ngọc đặt khung thêu trong tay xuống, đứng dậy tới cạnh giường. Chỉ thấy lúc này Uyển Trúc hơi cau mày, khóe mắt vươn giọt lệ, trên gương mặt nhỏ là vẻ luống cuống và sợ hãi.
“Mẫu thân.” Nàng lại nghẹn ngào lên tiếng, cho dù đang trong mơ, nước mắt vẫn tràn ra khỏi khóe mắt như thủy triều.
Không biết tại sao lồng ngực Tề Hành Ngọc bỗng cảm thấy ngột ngạt khó chịu, hắn lập tức phân phó Dung Bích: “Đi xem thử thuốc đã nấu xong chưa.”
Lần đầu tiên hắn bỗng nổi lòng tốt, cầm lấy khăn tay lau nước mắt bên khóe mắt Uyển Trúc đi.
“Phụ thân, đừng đánh con.”
“Uyển Trúc đau lắm, trên người đau lắm.”
Nàng không ngừng nói mê, tiếng kêu đau nghẹn ngào giống như những cây kim sắc nhọn, đâm từng cái từng cái vào trái tim Tề Hành Ngọc.
****
Lần đầu tiên Đỗ Đan La biết rượu hoa mai này vào miệng lại đắng chát vô vị như vậy.
Nàng ấy uống liên tục ba ly, Đỗ ma ma mới tiến lên đặt bình sứ đựng rượu ra xa chút, miệng cũng khuyên nhủ: “Nghe sai vặt gác cổng nói Thế tử gia lại tới Trúc Uyển rồi.”
Đỗ Đan La ngà ngà say không quan tâm cười nói: “Đi thì đi thôi.”
Nét mặt thờ ơ tựa như không hề để ý Tề Hành Ngọc đi đâu vậy.
Nhưng Đỗ ma ma là người hiểu nàng ấy nhất, biết vẻ lạnh lùng thờ ơ trên mặt nàng ấy đều là giả, lập tức nói: “Phu nhân bảo lão nô khuyên ngài nhiều hơn, Yên tỷ nhi là dòng thứ, di nương của nàng ta lại bị phu nhân nắm trong lòng bàn tay, sau khi vào cửa sẽ toàn tâm toàn ý mặc ngài sử dụng.”
Hơn nữa bây giờ với tình huống này của Đỗ Đan La, ngay cả để Tề Hành Ngọc tới gần cũng không làm được, càng huống chi là sinh con dưỡng cái cho hắn?
Nhưng Tề Hành Ngọc không thể luôn không có con, thay vì để ngoại thất không biết lai lịch ở Trúc Uyển kia sinh hạ thứ trưởng tử, không bằng để cho Đỗ Đan Yên này sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)