Cuối cùng Đỗ Đan La cũng ngước mắt lên nhìn về phía Tề Hành Ngọc, khi bốn mắt giao nhau, nàng ấy lại không khống chế được bắt đầu run rẩy.
Lúc này, ánh mắt Tề Hành Ngọc chồng lên với ánh mắt lạnh lẽo dính dớp mang theo ý xâm phạm trong trí nhớ, làm dạ dày nàng ấy lập tức sôi trào buồn nôn.
Cho dù nàng ấy đã cố gắng nhịn lại, nhưng cảm giác buồn nôn như sóng cuộn biển trào kia vẫn lan tràn toàn thân, khắp tim gan tỳ phế, thậm chí còn chui vào tận trong da thịt xương tủy.
Tề Hành Ngọc lập tức đứng dậy, nhưng vẫn đã quá muộn, Đỗ Đan La đã không khống chế được nôn ra, gần một nửa những thứ bẩn thỉu kia bắn lên trên áo hắn.
Hắn khép mắt lại, che giấu thất vọng trong đáy mắt, không để lộ ra bất kỳ cảm xúc gì.
Thải Vi và Thải Hà bên ngoài nghe thấy tiếng động thì lập tức chạy vào, một người vắt khăn lau miệng cho Đỗ Đan La, một người thu dọn vật bẩn trên mặt đất.
Trên mặt các nàng không có hoảng hốt, không có lúng túng, chỉ có bình tĩnh vì đã thành thói quen.
Chuyện như này không phải mới chỉ một hai lần.
Tề Hành Ngọc cười mỉa mai một tiếng, ánh mắt đặt trên đồ trang trí xa hoa tráng lệ đầy phòng, món đồ được làm từ vàng đá lạnh như băng bị bỏ xó, chỉ nhìn từ xa chứ không thể khinh nhờn.
Hắn lập tức lên tiếng nói: “Ta sẽ không nạp thứ muội của nàng vào cửa, vì vậy nàng không cần cố nhịn buồn nôn để giữ ta lại viện chính.”
Khi nói ra lời này, Tề Hành Ngọc cũng rời khỏi Tùng Bách Viện chẳng hề quay đầu lại.
Chỉ để lại Đỗ Đan La đỏ mắt rơi nước mắt không biết phải làm sao, nhìn bóng lưng càng đi càng xa của hắn, lại không có can đảm lên tiếng gọi hắn lại.
***
Trong những năm kiếm sống dưới tay đám buôn bán người, Uyển Trúc rất ít khi bị bệnh, trời chưa sáng đã phải dậy giặt đồ nấu cơm, hở ra còn sẽ bị kẻ buôn người kia đánh mắng một trận.
Nếu bị sốt cảm lạnh, đắp chăn nhịn một đêm hôm sau cũng sẽ khỏe lên.
Nhưng bây giờ Uyển Trúc đã yếu đi rất nhiều, không biết có phải bởi vì đêm đó bị Tề Hành Ngọc làm loạn nên cảm lạnh không, buổi sáng tỉnh dậy nàng chỉ cảm thấy đầu óc mơ màng nặng nề.
Cho đến buổi trưa khi dùng bữa nàng đã sốt cao, rồi kéo dài tới trước bữa tối Uyển Trúc đã nằm trên giường nói mê man.
Quan bà tử biết tính mạng Uyển Trúc không có gì đáng lo thì lập tức thở phào: “Tuổi của cô nương giống với đứa cháu gái nhà ta, đứa nhỏ kia của nhà ta vẫn còn rất trẻ con, cô nương lại thông minh trưởng thành thế này.”
Có thể thấy trước đây đã chịu không ít khổ.
Sau nửa tiếng đồng hồ, Tĩnh Song lấy thuốc về, Kim Ngọc vội vàng tới phòng bếp châm lửa nấu thuốc, trong phòng chỉ còn lại Dung Bích và Lô Tú hầu hạ.
Lô Tú tuổi nhỏ, sau khi trông một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài, Dung Bích liếc nàng ấy, rồi chỉ vào cái ghế nhỏ cạnh giường nói: “Ngươi chợp mắt một lúc trước đi, lát nữa ta và ngươi đổi ca.”
Lời nàng ấy vừa dứt, ngoài sân bỗng vang lên giọng vô cùng ngạc nhiên của Tĩnh Song: “Sao Gia lại tới đây?”
Tề Hành Ngọc sắc mặt sầm sì không phản ứng lại lời của Tĩnh Song, mà sải bước vào phòng.
Hắn vừa vào phòng, Dung Bích và Lô Tú đang mơ màng buồn ngủ đều giật mình, vội vàng tiến lên hành lễ nói: “Nô tỳ tham kiến Thế tử gia.”
Lúc này tâm trạng Tề Hành Ngọc đang rất không tốt, hắn lười nhiều lời với những nô tỳ này, ngay cả lời bảo đứng dậy cũng lược bớt, đi thẳng tới cạnh giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)