Đỗ ma ma cúi đầu đứng cạnh nàng ấy, yên lặng đợi câu trả lời của Đỗ Đan La. Lợi ích ràng buộc, ai gần ai xa, cái nào nặng cái nào nhẹ, nàng ấy cần phải nghĩ kỹ lợi hại trong đó mới được.
Ai biết sau khi yên lặng một lúc lâu, Đỗ Đan La lại quay người nhìn về phía Đỗ ma ma, trong mắt có vẻ mỉa mai: “Thứ muội kia của ta không phải đèn cạn dầu. Ngoại thất kia không danh không phận, xuất thân thấp kém, có thể gây ra sóng gió gì?”
Dứt lời, nàng ấy giằng lấy cái bình sứ trong tay Đỗ ma ma, lại rót cho mình một ly rượu, sau khi rượu đắng vào cổ mới nói: “Cùng lắm thì bỏ mẹ giữ con.”
Đỗ ma ma bên cạnh đầu tiên hơi sững sờ, sau đó lập tức nhận ra phương pháp này bớt lo hơn nạp Đỗ Đan Yên vào phủ làm thiếp nhiều, còn không cần lo lắng cho sau này.
Chẳng qua ngoại thất kia...
Đỗ ma ma cảm thấy hơi thương xót, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.
Bỏ mẹ giữ con cũng tốt, đến lúc đó đưa ít bạc cho người nhà nàng là được.
***
Khi Uyển Trúc tỉnh lại sắc trời đã dần sáng, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu vào trong phòng qua ô cửa thông gió, một tia nắng chiếu nghiêng leo thẳng tới trước giường.
Mượn ánh sáng này, Uyển Trúc dần dần tỉnh táo lại, nàng nhìn xung quanh một lượt, thấy trên giường nhỏ phía tây có một bóng người quen thuộc đang nằm.
“Thế tử... gia.” Cổ họng nóng rát cả đêm, tiếng gọi này phát ra nghe như tiếng rên rỉ mềm mại, có một chút quyến rũ.
Tề Hành Ngọc là một người dễ tỉnh, vì vậy sau khi nghe thấy tiếng này lập tức mở bừng mắt. Đầu tiên hắn nhìn về phía Uyển Trúc đang ngồi tựa trên giường, sau đó gọi mấy người Kim Ngọc vào phòng.
Tối qua Uyển Trúc sốt cao nói mê, bây giờ trên người toát đầy mồ hôi, Dung Bích và Lô Tú bưng chậu đồng vào phòng, vừa cởi quần áo của nàng vừa lau người cho nàng.
Tề Hành Ngọc liếc về phía rèm che, đập vào mắt là một mảng da thịt trắng nõn như tuyết, hắn rời ánh mắt sang chỗ khác, bước chân vội vàng đi ra gian ngoài rửa mặt thay quần áo.
****
Công việc ở Huyền Ưng Ty đã bị dồn mấy ngày, Tề Hành Ngọc bận tới mức chân cũng không chạm đất, cho tới khi mặt trời ngả về tây mới có thời gian thở dốc.
Sau khi tan ca, trên đường quay về Tề Quốc Công phủ hắn gặp được xe ngựa của phủ công chúa, Phò mã gia Đỗ Phong Minh vén rèm xe lên, lộ ra gương mặt đa tình cười rực rỡ nói: “Hành Ngọc.”
Suy nghĩ một chốc, Tề Hành Ngọc mới đáp: “Đó là chuyện đương nhiên.”
Hai người lại nói chuyện một lúc, mắt thấy ánh chiều tà vàng rực dần nhuộm màu hoàng hôn, Đỗ Phong Minh mới nói: “Ta về phủ công chúa trước đây, qua hai ngày nữa sẽ uống với ngươi mấy chén.”
Tề Hành Ngọc cũng lên ngựa đi về phía Tề Quốc Công phủ.
Đỗ Phong Minh ngồi trong kiệu nhìn chằm chằm bóng lưng đi xa của Tề Hành Ngọc, sau đó nụ cười ấm áp trên môi tắt ngúm, sắc mặt trở nên u ám như có thể đóng băng người khác.
Một lúc sau, nha hoàn Thanh Anh bên cạnh khẽ lên tiếng: “Sao Gia lại muốn đưa Ngũ tiểu thư vào Tề Quốc Công phủ làm thiếp?”
Đỗ Phong Minh có vài phần kiên nhẫn với nàng ta, vì vậy lạnh nhạt đáp: “Đan La không phải người có tính tình nguyện cúi đầu, cũng không thuận lợi trong chuyện con nối dõi, thế nên ca ca ruột là ta phải tính toán sau này cho nàng.”
Thanh Anh cái hiểu cái không gật đầu. Nàng ta từng nghe lão nhân trong phủ nhắc tới chuyện khi còn nhỏ Đỗ Đan La suýt bị đám buôn người bắt cóc trên đường đi xem hội hoa đăng.
Khi đó Đỗ Phong Minh đang ồn ào la hét đòi nhóm nữ bộc cõng mình lên xem pháo hoa, cái tính ngang bướng của hắn ta làm cho nhóm nữ bộc luống cuống tay chân, vì vậy mới để tên buôn người kia lợi dụng được sơ hở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)