Lời khó nghe hơn Tĩnh Song không nói ra.
Ví dụ như Uyển Trúc chỉ là một ngoại thất, nàng bị bệnh chỉ là một chuyện nhỏ, sao Thế tử gia lại quan tâm?
Càng huống chi còn đúng lúc Thế tử phu nhân mời Gia tới viện chính nghỉ lại.
Lúc này, vị ngoại thất này càng không đáng nhắc tới.
Quan bà tử thở dài một tiếng, nhỏ giọng đáp “vâng”.
***
Tề Hành Ngọc bước đi trên hành lang ngoằn nghèo, mỗi một bước đi đều cảm thấy dưới chân rất nặng, giày gấm bước trên nền đá Thái Sơn phát ra tiếng vang trầm lắng, giống như tiếng sấm đang nổ bên tai hắn.
Lạc Anh sau lưng thấy bước chân hắn vội vàng chỉ tưởng là hắn đang nóng lòng muốn tới Tùng Bách Viện gặp phu nhân, không hề ngờ lúc này trong đầu Tề Hành Ngọc đang hiện lên dáng vẻ Uyển Trúc quỳ xuống cầm máu cho hắn trong buổi tối mưa liên miên đó.
Vô cùng cẩn thận, vô cùng lo lắng, động tác nhẹ nhàng tỉ mỉ như là gió xuân.
Tề Hành Ngọc dừng chân lại, xoay người nhìn về phía bóng đêm vô biên vô tận, ánh mắt chăm chú không biết đang nghĩ gì.
Cửa lớn Tùng Bách Viện đã gần trong gang tấc, nhóm nữ hầu trước cửa đang xách đèn lồng nhìn xung quanh giống như đang tìm dấu chân của Tề Hành Ngọc.
Trên dưới cả phủ đều biết Thế tử gia yêu thương Thế tử phu nhân.
Tối nay phu nhân chủ động mời, chắc chắn Thế tử gia sẽ không từ chối.
Cũng chính vì như vậy, Lạc Anh mới tiến lên một bước, lên tiếng cắt ngang suy nghĩ đã bay xa của Tề Hành Ngọc: “Gia, tới Tùng Bách Viện rồi.”
Ánh mắt hắn lấy lại tiêu cực, nhìn men theo ánh sáng trong bóng tối, đặt lên trước cửa Tùng Bách Viện, nhìn mấy người hầu xuất thân từ Liêu Ân Công phủ kia, cuối cùng trái tim rời khỏi vị trí cũng về lại ban đầu.
Ngoại thất kia bị bệnh thì đáng thương đấy, nhưng hắn không phải đại phu, không có cách nào giải quyết chuyện khẩn cấp của nàng. Tĩnh Song sẽ dẫn đại phu của Hồi Xuân Quán tới Trúc Uyển.
Đúng vậy, chính là như vậy.
***
Đỗ Đan La cực ít ăn mặc lộng lẫy như tối nay.
Nàng ấy vấn tóc gọn gàng, trên tóc cài cây trâm hình trăng lưỡi liềm làm bằng ngọc hòa điền tìm ra trong chỗ đồ cưới Vinh thị chuẩn bị khi đại hôn, ngồi thẳng trên ghế bành, trên mặt bàn trước mặt còn bày bình rượu và chén rượu.
Lúc này tim nàng ấy đập nhanh như trống bỏi, trong lòng bàn tay nắm chặt khăn tay toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Không biết đợi đã bao lâu, Thải Vi đứng hầu trên hành lang mới cười tươi lên tiếng: “Tham kiến Thế tử gia.”
Tề Hành Ngọc đẩy cửa viện chính ra, đập vào mắt đầu tiên là chiếc bàn sơn đen cùng với Đỗ Đan La cao quý đoan trang ngồi sau bàn.
Hắn đi thẳng tới chiếc bàn hình vuông, vén vạt áo lên ngồi xuống chiếc ghế bành có lót nệm mềm, ánh mắt đặt trên chiếc ly được làm từ ngọc màu trắng xanh khắc hoa văn cá chép, ánh mắt sâu thẳm: “Nàng muốn uống rượu với ta?”
Trong ấn tượng, hình như thê tử của hắn không biết uống rượu.
Ánh mắt thăm dò nhìn về phía Đỗ Đan La, Tề Hành Ngọc ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế bành cách nàng ấy mấy người, nhưng mà khoảng cách không xa không gần này lại làm Đỗ Đan La cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Giống như có một đôi tay vô hình đặt ngay trên cổ nàng ấy, làm nàng ấy bỗng chốc khó hít thở.
Tề Hành Ngọc đã quen với bầu không khí ở chung kỳ lạ như này khi ở cạnh Đỗ Đan La, thấy nàng ấy không đáp, hắn tự rót cho mình một ly rượu, sau khi uống vào chỉ cảm thấy dư vị ngọt ngào, bèn cười nói: “Rượu này có vị khá ngon.”
Đỗ Đan La vẫn yên lặng.
Tề Hành Ngọc như đang đang diễn một mình, hắn uống hết ba ly rượu, lại thấy Đỗ Đan La vẫn lạnh lùng không nói một lời nào, thế là đặt cái ly kia lên bàn, tiếng vang không to không nhỏ vang lên cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)