Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Tề Hành Ngọc không thể cứ mãi không có con, nếu để lương thiếp bên ngoài sinh, vậy còn chẳng bằng để Đỗ Đan Yên sinh.

Dù sao cũng chỉ là một thứ nữ do nô tỳ gả theo vào phủ sinh ra mà thôi, phủ bọn họ còn có tận bốn thứ nữ nữa.

Nhớ tới người tỷ phu anh tuấn khôi ngô kia, Đỗ Đan Yên không khỏi đỏ mặt, xấu hổ một lúc lâu cũng không ngẩng đầu lên.

Vinh thị không có tính kiên nhẫn, lập tức truy hỏi nói: “Nếu ngươi không muốn, ta lại tìm một hôn phu khác cho ngươi là được.”

Nhưng còn chưa đợi bà ta nói xong lời này, Đỗ Đan Yên xưa giờ luôn nhát gan không biết lấy đâu ra can đảm, chỉ thấy nàng ta nhìn thẳng vào gương mặt uy nghiêm của Vinh thị, đáp: “Bẩm mẫu thân, Yên Nhi bằng lòng.”

***

Ngày mai chính là sinh nhật của Đỗ Đan La.

Tề Hành Ngọc suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng định tặng một chậu hoa lan quý làm quà tặng như những năm trước. Nàng ấy cao ngạo thanh cao, vậy để nàng ấy làm bạn với hoa lan, cũng giúp giảm đi chút phiền muộn.

Hai người Tĩnh Song và Lạc Anh đứng trước bàn trong thư phòng đợi nghe sai bảo, sau đó chỉ thấy Tề Hành Ngọc nghịch miếng ngọc bội ngọc lan mỡ dê trong tay, ánh sáng từ ngọn đèn trước mặt nhảy múa làm người ta không nhìn rõ biểu tình trên mặt hắn.

Một lúc lâu sau, Tề Hành Ngọc mới nhìn miếng ngọc bội trong tay cười mỉa mai nói: “Nàng ấy ghét ta như vậy, ta tặng cái gì cũng như nhau cả thôi.”

Dứt lời, hắn ném miếng ngọc bội ngọc lan mỡ dê vào trong hộp.

Tĩnh Song nhận ra miếng ngọc bội này, chính là tín vật lúc đính hôn của Thế tử gia và phu nhân. Thấy Thế tử gia có vẻ không quá vui, hắn ta có lòng định khuyên nhủ mấy câu, không ngờ lại nghe thấy ngoài cửa vang lên giọng của Song Lăng.

“Thế tử gia, phu nhân mời ngài tới Tùng Bách Viện một chuyến.”

Lời này vừa dứt.

Bên trong thư phòng lập tức lặng như tờ.

Đây là lần đầu tiên trong ba năm gả vào phủ này Đỗ Đan La phái người mời Thế tử gia tới viện chính, bây giờ bên ngoài sắc trời tối đen, mời tới viện chính vì chuyện gì ai cũng vô cùng rõ.

Lạc Anh vội cười nói: “Gia mau qua đấy đi, đừng để phu nhân đợi sốt ruột.”

Tề Hành Ngọc ngồi trên ghế bành không hề động đậy, mặc dù không lập tức trả lời, nhưng ngón tay gõ trên mặt bàn hơi run rẩy lại để lộ sóng lớn cuộn trào trong lòng hắn lúc này.

Nhưng sao đang êm đẹp bà tử của Trúc Uyển lại chạy tới Tề Quốc Công phủ?

“Gia, cô nương bị sốt cao, đã bắt đầu nói mê rồi, mong ngài đi qua xem một chút.” Giọng run rẩy chói tai của Quan bà tử cực kỳ rõ ràng trong bóng đêm yên tĩnh.

***

Quan bà tử đầu đầy mồ hôi, đôi mắt ẩn giấu vẻ cầu xin cực kỳ sáng rực trong bóng đêm mờ tối, bà là người hầu sinh ra trong Tề Quốc Công phủ, nhưng bởi vì tính cách ngay thẳng hiền lành mà thường bị người hầu khác bắt nạt.

Nhưng chính vì tính tình thẳng thắn này, lúc này bà rất sốt ruột vì bệnh tình hung hiểm của Uyển Trúc.

Tề Hành Ngọc đứng dưới chiếc đèn lồng ở mái hiên, dáng người hắn cao thẳng, gió đêm thổi tới cuốn vạt áo hắn bay lên như cánh bướm, làm nổi bật vẻ cao quý ngạo mạn của hắn.

Ánh mắt hắn lạnh lùng bình tĩnh, giống như là một đầm nước không dậy nổi gợn sóng, làm người ta không nhìn rõ có cái gì trong đó.

Trái tim Quan bà tử trùng xuống.

“Tĩnh Song, ngươi đích thân tới Hồi Xuân Quán một chuyến.” Tề Hành Ngọc dặn dò một câu, rồi vượt qua Quan bà tử đi thẳng về phía Tùng Bách Viện.

Tĩnh Song nhìn vẻ mặt sững sờ của Quan bà tử, lại đưa mắt nhìn bóng dáng của Tề Hành Ngọc dần biến mất trong màn đêm, nói: “Lần sau còn có chuyện như vậy nữa bà tới chỗ gác cổng tìm ta là được, cần gì phải ồn ào tới tận trước mặt Gia?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc