Chẳng lẽ khả năng chịu đựng của người này tốt như vậy, ngay cả trúng thuốc kích tình này cũng có thể nhịn được?
Uyển Trúc cựa quậy phát ra mấy tiếng vang nhỏ, Tề Hành Ngọc nghe thấy lại nghĩ là nàng nằm trên giường nhỏ cạnh cửa sổ nên ngủ không được ngon, thế là lập tức gọi một tiếng: “Uyển Trúc.”
Tim Uyển Trúc đập thình thịch, nàng nhỏ giọng đáp: “Gia có gì phân phó?”
“Qua đây.” Giọng vô cùng tỉnh táo, không có chút khát cầu vì bị mê hoặc tâm trí nào.
Uyển Trúc đè nghi hoặc trong lòng lại, chậm rãi đi về phía chiếc giường, khi nàng vén rèm che ra, chỉ thấy dưới ánh nến, Tề Hành Ngọc đang nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, trong đôi mắt đó có vẻ tìm tòi nghiên cứu cùng một chút áy náy.
“Ngươi lên giường đi.” Tề Hành Ngọc nghe thấy tiếng tim đập như trống đánh vang của bản thân, cũng nhìn thấy chiếc áo ngủ mỏng tới có thể nhìn thấy làn da trắng như tuyết trên người Uyển Trúc.
Tim đập càng nhanh hơn.
Uyển Trúc cởi giày, nghe lời của Tề Hành Ngọc leo lên giường, cũng biết điều ngủ trong góc trong của giường.
Vừa rồi nàng mượn ánh nến nhìn Tề Hành Ngọc một cái, khi chạm phải ánh mắt tỉnh táo tối tăm của hắn, trái tim nàng lạnh đi mất một nửa.
Rất hiển nhiên, cháu trai của Đặng trù nương không mua được thuốc kích tình kia, kế hoạch tối nay của nàng đã tan vỡ.
Trong lòng Uyển Trúc vô cùng thất vọng, nhưng không ngờ Tề Hành Ngọc lại bảo nàng lên giường.
Trai đơn gái thiếc cùng ngủ một đêm, thật đúng là làm người ta suy nghĩ liên miên.
Lúc này Tề Hành Ngọc cũng đang đấu tranh giữa cảm xúc và lý trí, hắn bị thương, vốn không thể làm bậy, nhưng không biết tại sao hắn lại cứ nghĩ tới chuyện đó.
Sau một lúc suy nghĩ, Tề Hành Ngọc duỗi tay trái ra, kéo Uyển Trúc vào trong ngực mình.
Đôi mắt Uyển Trúc trong suốt, nàng ngắm nhìn Tề Hành Ngọc đang cách mình trong gang tấc, nhỏ giọng nói: “Gia... Gia đang bị thương.”
Nhưng thật ra trong lòng lại cực kì vui mừng, cho dù kế hoạch thất bại, nàng vẫn cùng Tề Hành Ngọc đi tới một bước này.
Đợi khi tất cả kết thúc, Uyển Trúc mới không kìm được rơi nước mắt.
Khi khép mắt lại, trong lòng nàng thoáng cảm thấy hối hận.
Nam nhân không để ý nàng có yếu ớt không có nơi nương tựa không, không để ý tới mong muốn của nàng, nàng cũng không có tư cách từ chối yêu cầu của Tề Hành Ngọc.
Đây chính là chỗ bi ai của việc làm ngoại thất.
Trong lúc mơ màng, Uyển Trúc thầm nói với bản thân không chỉ một lần, là tuyệt đối không thể sống phụ thuộc vào người khác, không có tôn nghiêm cả đời như này được, nàng phải không ngừng leo lên trên như cây hoa tịch nhan đã cắm rễ vào đất.
Cho đến một ngày kia có thể chân chính trở thành một con người thật sự.
****
Ngày hôm sau.
Tề Hành Ngọc tinh thần sảng khoái tỉnh dậy, đầu tiên hắn nhìn Uyển Trúc vẫn đang ngủ say một cái, chăn mỏng không che được thân hình mềm mại của nàng, chỗ thấp là eo, chỗ cao là hông, giống như một dãy nũi trùng điệp dụ dỗ người ta tới thăm dò.
Hắn rời ánh mắt đi, nhớ lại dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời của Uyển Trúc tối qua, trong lòng sinh ra chút thương tiếc với nàng.
Tĩnh Song lặng lẽ tiến vào phòng, yên lặng hầu hạ Tề Hành Ngọc rửa mặt thay quần áo, khi hắn ta vén rèm định đi ra gian ngoài, lại thấy Tề Hành Ngọc bỗng nhiên quay người lại, nhìn Uyển Trúc đang nằm lặng lẽ trên giường một cái, nói: “Lấy ít bạc trong tư khố của ta ra, đưa cho Trương bà tử.”
Tất cả chi tiêu của Trúc Uyển đều lấy từ tiền hàng tháng của hắn, khó tránh khỏi sẽ có lúc Uyển Trúc thiếu tiền.
Tề Hành Ngọc không muốn bạc đãi nàng trên phương diện tiền bạc.
Song Tĩnh đáp vâng, sau bữa trưa thì đưa ngân phiếu và một hộp bạc vụn tới Trúc Uyển, trừ những thứ này ra, còn có những vật bổ như đá thạch anh ngũ sắc, nhân sâm, tổ yến vân vân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)